: Đây là tự nguyện
Những lời này khiến cho cả mặt Tiểu Nhan đỏ bừng, nhất thời cô quên mất những chuyện khác, chỉ đẩy anh ta ra.
“Anh đừng không nghiêm túc như vậy chứ, em đang nói chuyện rất nghiêm túc đó”
“Không nghiêm túc?” Đôi mắt của Hàn Thanh sâu thêm bao nhiêu, giọng điệu cũng trở nên trầm khàn hơn vài phần: “Anh có chỗ nào là không nghiêm túc? Không tới công ty nhiều đối với em cũng là không nghiêm túc sao? Hay phải nói là…người không nghiêm túc chính là em?”
Tiểu Nhan: “Anh đừng nói nữa!”
Cô ấy đẩy Hàn Thanh ra, ngược lại lại đặt tay của mình vào lòng bàn tay anh ta, anh ta nắm lấy tay cô kéo vào trong lòng, để hai cánh tay mảnh khảnh của cô ôm lấy eo gầy của anh ta, cúi đầu sát vào người cô: “Có nói gì cũng vậy cả, khoảng thời gian này em đã lạnh nhạt với anh bao lâu rồi? Ban đầu là vì đứa con, về sau thì sao? Chuyện của người khác cũng có thể trở thành lý do làm phiền chúng ta sao? Cho dù hôn nhân của cậu ta thật sự có vấn đề, thì cũng do cậu ta tự chuốc vạ vào mình, không liên quan tới em”
Tiểu Nhan mím môi nhìn anh ta: “Anh làm gì mà lạnh lùng vậy? Nói thế nào cậu ta cũng là bạn của chúng ta mà?”
“Bạn?” Hàn Thanh bất lực thở dài: “Em với cậu ta là bạn, nhưng anh với cậu ta trước giờ chưa từng là bạn.”
Lúc đó cậu ta thích Tiểu Nhan, hai người họ hẳn phải là tình địch mới đúng chứ?”
Bản thân Hàn Thanh tính cách vốn lạnh lùng, nên đương nhiên sẽ không có nhiều cảm tình đối với Tiêu Túc, ngay cả em rể Dạ Mạc Thâm của mình, anh ta cũng rất lạnh nhạt, có lẽ là vì từ nhỏ đã mất mát quá nhiều, về sau lại tự mình trưởng thành.
Một người nếu như gánh vác quá nhiều, tính cách cũng hình thành từ sớm rồi.
Nghĩ tới đây, Tiểu Nhan cảm thấy có chút đau lòng choanh ta, chỉ có thể vươn tay ôm lấy anh ta trong vài phút.
“Anh đừng như vậy nữa, anh phải tập cách chấp nhận người khác đi, Tiêu Túc cũng không có ý thù địch với anh, có thêm một người bạn thì có thêm một phần quan tâm chăm sóc đó”
Để Tiểu Nhan ở lại bên cạnh, đây cũng là một điều bất ngờ, chính bản thân Hàn Thanh cũng không ngờ tới, chứ đừng nói là bạn bè.
Có điều sau khi có Tiếu Nhan ở bên cạnh, trái tim của anh ta so với trước đây thật sự đã mở lòng hơn một chút, bởi vì trước đây vốn dĩ không có thói quen thân mật với người khác là cô, ngày ngày mỗi tối đều bị cô gái nhỏ ôm ngủ, có lúc cô còn đạp tung chăn bông, anh ta còn sợ cô bị cảm lạnh mà tỉnh giấc nên đắp lại chăn cho cô.
Điều quan trọng nhất còn có thêm hai đứa con, Hàn Thanh rốt cuộc cũng có thêm vài người thân ở trên thế giới này.
Điều Tiểu Nhan mang đến, không chỉ là bản thân cô, còn có đứa con, còn có bố mẹ của cô.
La Tuệ Mỹ và ba Chu cũng trở thành ba mẹ của Hàn Thanh, bây giờ họ cũng luôn dặn dò Hàn Thanh phải chú ý sức khỏe, cảm giác có người quan tâm thật sự là không tệ.
Vốn dĩ trước đây ở trước mặt em gái, anh ta đều là người lớn tuổi nhất, cũng là đi quan tâm người em gái đó.
Vì vậy sự quan tâm của ba mẹ Tiểu Nhan đối với anh ta mà nói, rất ấm áp mà cũng rất chu toàn.
“Thật ra chỉ cần có em là đủ rồi” Hàn Thanh nói.
“Không đủ, cả cuộc đời anh không thể chỉ có mỗi em”
