: Ai muốn làm ba của em
“Đừng nghĩ nhiều nữa Viên Viên à, lúc anh đi thì anh trai của em vân đang ngủ trong kí túc xá”
Ngủ sao?
“Bây giờ anh trai lại thà rằng đi ngủ chứ không muốn đến thăm Viên Viên sao?”
Trong chớp mắt, Chung Sở Phong muốn tự đánh cho cậu một bạt tai. Ngay cả nói chuyện cũng không biết nói thì cậu phải làm sao đây?
Rõ ràng là cậu muốn giải thích mà kết quả lại giống như phá hỏng mọi chuyện hơn.
“Không phải như vậy đâu Viên Viên, đêm qua anh trai em đã đọc sách rất khuya, lúc anh đi ra ngoài thì thấy anh ấy còn đang ngủ nên mới không nói với anh ấy là qua đây tìm em”
Chung Sở Phong hy vọng nói như vậy thì trong lòng Đường ‘Viên Viên sẽ thấy dễ chịu hơn một chút.
Nói xong Chung Sở Phong dịu dàng xoa xoa đầu của Đường Viên Viên: “Được rồi, em nghĩ nhiều như vậy để làm gì chứ? Bình thường anh trai thương em bao nhiêu chẳng lẽ em không biết sao? Làm sao có thể không thèm ngó ngàng gì đến em chứ?”
Đường Viên Viên không nói gì nữa.
Điều thứ nhất là Khả Phi vẫn còn đang nằm trong phòng cấp cứu, cô bé cảm thấy nói chuyện này không thích hợp lắm.
Điều thứ hai là do Đường Viên Viên cảm thấy hơi mệt nên không muốn nói gì cả.
Họ cứ đợi như thế thì một lát sau cánh cửa phòng cấp cứu đột nhiên mở ra, có bác sĩ đi ra nói với bọn họ rằng trên người Mạnh Khả Phi có rất nhiều vết thương.
Vì thế Chung Sở Phong và Đường Viên Viên đều kinh ngạc như không biết đã xảy ra chuyện gì với Mạnh Khả Phi.
Bác sĩ cũng không biết làm sao nên chỉ có thể hỏi: “Hai người là gì của cô bé?”
“Bác sĩ à, là như vậy. Em gái của tôi là bạn học cùng lớp với cô bé kia. Vì thấy cô bé không khỏe nên muốn đưa đến bệnh viện để được thăm khám nhưng sau đó cô bé đột nhiên té xỉu. Trên người cô bé có nhiều vết thương lắm à, sao lại vậy chứ?”
“Ừ, có rất nhiều vết thương”
Sau khi Chung Sở Phong giải thích quan hệ với bác sĩ xong thì bác sĩ cũng không hỏi bọn họ nữa vì dù sao hai người họ.
cũng có vẻ như không biết đầu đuôi sự việc ra sao. “Chỉ có thể chờ người bệnh tỉnh lại rồi hỏi thôi”
Bây giờ người bệnh đang ở trạng thái hôn mê nên có nhiều tình huống cũng không biết rõ được.
Cửa phòng cấp cứu lại được đóng lại một lần nữa. Đường Viên Viên nghi ngờ nói: “Anh Sở Phong à, vừa rồi bác sĩ nói trên người Khả Phi có nhiều vết thương có phải không?”
Chung Sở Phong không nói gì mà chỉ mấp máy môi rồi mãi một lúc sau cậu mới kéo cô bé ngồi xuống ghế.
“Em ở cùng với Mạnh Khả Phi, gân đây có phát hiện thấy điều gì kì lạ không?”
Đường Viên Viên kể lại cho Chung Sở Phong nghe những chuyện xảy ra gần đây.
Sau khi hiểu biết sơ qua tình hình thì vẻ mặt của Chung Sở Phong như đông cứng lại: “Sợ là vào hôm mới bắt đầu xảy ra sự việc thì Mạnh Khả Phi không dám nói cho em biết, cô bé nghĩ rằng bản thân sẽ cố gắng chịu đựng cho qua mọi việc nhưng mấy ngày nay bệnh tình chuyển biến xấu nên mới như vậy”
