Chương 162: Đây là một vụ bê bối! Lúc nửa đêm.
Thẩm Kiều vén chăn lên rồi đứng dậy, cô đi chân trần ra khỏi phòng sau đó đi đến phòng sách. Cô lục lại thùng rác tìm bản hợp đồng và thẻ ngân hàng của Dạ Mạc Thâm mà cô vừa ném đi, đến khi cầm được trong tay thì không kìm nén được mà bật khóc.
Cái tên Dạ Mạc Thâm đáng ghét này.
Cô đi tìm lại những thứ này, còn anh thì thẳng tay vứt bỏ mà không thèm nhìn lấy một cái.
Dường như lúc đưa những thứ này cô, anh chẳng hề để tâm một chút nào.
Những thứ này vốn dĩ thuộc về cô mà, anh không cần nữa thì thôi.
Trong phòng sách tối om vang lên những tiếng khóc nức nở, vừa nghẹn ngào lại có chút kìm nén.
Một lúc lâu sau, Thẩm Kiều mới lau khô nước mắt của mình, sau đó cầm bản hợp đồng và thẻ ngân hàng trở về phòng, cô lên giường đi ngủ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Ngày hôm sau cô tranh thủ thời gian đến cửa hàng tìm chị Tỉnh.
“Chị Tinh, cửa hàng này của chúng ta có giá trị khoảng bao nhiêu tiền ạ?” Chị Tinh nheo mắt lại nhìn cô rồi hỏi: “Sao bỗng nhiên em lại hỏi đến chuyện này?” “Chỉ là em tò mò muốn biết giá của cửa hàng này thôi, chị Tỉnh có thể cho em biết không?” “Em cũng thấy cửa hàng này lớn như vậy mà, lợi nhuận một tháng vào khoảng mấy triệu USD, nhưng hiện tại đang là mùa ế ẩm, em xem cửa hàng này đáng giá bao nhiêu?” Chị Tỉnh nói vậy cũng đúng, Thẩm Kiều hình như không thể ước định được mức giá của cửa hàng này.
Xem ra tạm thời cô không thể mua lại nó rồi, Thẩm Kiều khẽ cắn môi dưới, bắt đầu nghĩ câu trả lời.
Mà chị Tinh lại như hiểu được suy nghĩ của cô, cô ta nói đúng hoàn toàn ý muốn của cô: “Không phải là em muốn mua lại cửa hàng này của chị chứ?” đọc tại truyện chấm one để có bản chuẩn nhé. Nghe cô ta nói vậy, nụ cười của Thẩm Kiều có chút lúng: “Chị cũng thấy buồn cười đúng không? Em cũng không biết… tại sao mình lại có suy nghĩ như thế nữa.” “Không đâu.” Chị Tinh cười nhạt đáp: “Nếu có suy nghĩ như vậy thì em thật sự là một cô gái có cá tính đấy chứ, không muốn bản thân ỷ lại vào Dạ Mạc Thâm. Chị nhiệt liệt ủng hộ em.” Đôi mắt vốn vẫn có phần ủ dột của Thẩm Kiều bỗng lóe sáng, cô ngầng đầu lên nhìn cô ta với vẻ vui mừng.
