Chương 311: Hợp đồng ly hôn
Thẩm Kiều trực tiếp đi qua lấy, lúc đầu Tiêu Túc không muốn đưa cho cô xem, nhưng khi nhìn vẻ mặt của Thầm Kiều thật sự bình tĩnh, nên anh mới đưa túi hồ sơ cho cô.
“Mợ, lúc đưa giấy này, cậu Dạ …
đã cực kì tức giận…”
Thẩm Kiểu sau khi đi qua lấy được túi hồ sơ, cô không trả lời anh nữa mà trực tiếp mở nó ra.
Trong lòng cô đã có sự phỏng đoán trước, nhưng cô cũng không dám chắc, cô không biết..Dạ Mạc Thâm có thật sự muốn rời bỏ cô hay không.
Sau khi mở túi hồ sơ ra, Thẩm Kiều rút giấy tờ bên trong ra, thấy rõ giấy tờ bên trong túi hồ sơ chính là điều mà trong lòng cô đã suy nghĩ từ nãy giờ, trong phút chốc mặt cô trở nên nhợt nhạt.
Cô cố mở to mắt ra xem nihư không muốn tin vào sự thật.
Môi Thẩm Kiều tím tái, tay cô vẫn nhẹ nhàng nhưng lại đang run rầy, khiến giấy tờ trong tay cô rơi xuống, nằm lặng im trên nền đất.
Tiêu Túc hốt hoảng lo sợ: “Mợ…”
“Anh ấy thật sự muốn tuyệt tình như thế sao? Chỉ bởi vì…Bởi vì tôi không xuất hiện ở bữa tiệc hôm đó…Nên anh ấy muốn gửi giấy ly hôn đến cho tôi sao?”
Nước mắt cô tuôn rơi, từng giọt rơi trên giấy, làm tờ giấy nhanh chóng bị ướt một khoảng lớn.
Cô ngồi xổm xuống, lại nhặt đống giấy tờ lên. Rồi lại tự nói với chính mình “Được, nếu anh ấy đã muốn tuyệt tình đến thế thì mình cũng sẽ chiều theo, nhưng mình phải gặp anh ấy lần cuối, hỏi cho rỡ tất cả mọi chuyện.”
“Mợ, mợ nghe Tiêu Túc khuyên một câu đi, hôm nay mợ cứ đi về trước, chờ thêm hai ngày nữ, khi nào cậu Dạ hết giận thì mợ hãy qua đây tìm gặp, có thể đến lúc đó cậu Dạ sẽ thay đổi chủ ý, mợ hãy tin tôi, cậu Dạ đối với mợ thật sự rất sâu nặng, nếu cậu phải quyết định thế này thì tôi có thể khẳng định người khổ sở nhất chính là cậu.”
Thẩm Kiều không biết Dạ Mạc Thâm khổ sở hay không, cô chỉ biết bản thân mình đang rất đau lòng, anh ta cứ như thế mà đem giấy thỏa thuận ly hôn lấy ra dễ dàng tới vậy, giờ tờ giấy trước mặt cô, giống như một lưỡi dao sắc bén, hung hăng cắm vào ngực cô.
“Tôi sẽ không đi về đâu.” Thẩm Kiều duỗi tay, một lần nữa lau khô nước mắt, cô cầm giấy tờ cắn răng đứng lên: “Hôm nay nếu tôi không thấy anh ấy, nếu anh ấy cứ ở mãi trong đó, thì tôi sẽ chờ ở chỗ này đến khi anh ấy ra mới thôi.”
Tiêu Túc: “…Nhưng mà cậu Dạ đã hạ lệnh, chúng tôi không thể đi vào quấy rầy cậu được, mợ, phiền mợ…”
“Anh ấy được quyền ra lệnh, thì tôi cũng có quyền cố chấp. Nếu anh ấy đã không muốn thấy tôi, thì tôi sẽ cố tình gặp anh ấy cho bằng được.
Trừ khi, tôi ngã quy ở đây, nếu không..tôi sẽ không rời di.”
Tiêu Túc vẫn kiên trì: “Mợ, mợ việc gì phải thế này, trước giờ mợ cứ cố chấp nhiều đến vậy nhưng đều không được gì, mợ cứ đi về trước di, Ê mấy ngày nữa rồi qua không được sao?”
Thẩm Kiều không trả lời lại, gương mặt giữ nguyên nét lạnh lùng Ê không cảm xúc đứng một chỗ không nhúc nhích, như là một bức tượng.
Tiêu Túc nhìn chằm chằm cô thật lâu, nhưng anh cũng nhìn ra được trong đáy mắt cô là sự kiên định, nên anh thoáng chốc đã hiểu được, xem ra tối nay nếu không gặp được cậu Da, Thẩm Kiều cũng sẽ không rời di.
Nhưng phải làm sao bây giờ?
Giờ cô ấy nhất quyết như vậy, nhưng hiện giờ là buổi tối, ngoài trời gió cũng đang rất lạnh, chắc chắn sẽ sinh bệnh, hơn nữa trên người cô còn có vết thương chưa được chữa trị nữa!
“Mợ, hay là..mợ đang có vết thương, giờ tôi đi tìm một bác sĩ nhờ Xem vết thương của mợ như thế nào Ỉ để xử lý trước một chút nhé?”
“Không cần.” Thẩm Kiểu liền từ chối ý tốt của anh, Tiêu Túc sợ xanh mặt, xem ra nếu không gặp được cậu Dạ, thì vết thương trên người cô cũng chẳng coi ra gì?
Nhưng như vậy cũng không ổn.
Tiêu Túc cảm thấy rất lo lắng, nếu Thầm Kiều cố chấp cứ kiên trì đứng ở chỗ này, lại không chịu trị thương, thì khẳng định là không đến nửa tiếng nữa cô sẽ ngã gục mất.
Đến lúc đó…
Nghĩ đến đây, Tiêu Túc liền quả quyết, quay đầu đi vào cổng chính, F dù có như thế nào thì anh cũng phải đi tìm Dạ Mạc Thâm, nói Dạ Mạc Thâm cho Thẩm Kiều một cơ hội, ít “nhất cũng cho cô vào nói chuyện một lúc.
Tiêu Túc đi tìm Dạ Mạc Thâm, anh nhìn thấy Chu Vân đang canh ở cửa.
l “Cậu Dạ đâu?”
“Irợ lý Túc, cậu Da có nói…không cho ai vào gặp cậu .”
Tiêu Túc sắc mặt khó coi nói: “Chu Vân, mợ đang còn ở bên ngoài chờ đợi, nếu cậu Dạ không đi ra gặp mợ nói vài lời, chỉ sợ mợ sẽ ở bên ngoài chờ cả tối, trước đây không phải cô cùng mợ có quan hệ khá tốt sao, chẳng lẽ cô không thấy đau lòng khi nhìn cảnh đó?”
Chu Vân cắn môi, ấp úng nói: “Tôi, tôi cũng không phải không nghĩ đến chuyện cứu mợ, nhưng cậu Dạ đã ra lệnh anh cũng nghe thấy rồi mà, ngài ấy không cho phép kẻ nào vào quấy rây, nếu không…Chúng ta đều sẽ bị sa thải!”
“Thì sao? Bởi vì sợ bị sa thải, cho nên cô không xem trọng mợ nữa hay sao?”
