Chương 321 Nhưng thật không ngờ…lúc sau lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.
“Không muôn giâu anh sao?”
Ảnh mắt trào phúng của Dạ Mạc Thâm chiêu thăng vào người cô: “Thật là một người phụ nữ giỏi lừa dối, trước khi đi em đã nói với anh những gì? Em đã hẹn trước với Tiểu Nhan rồi? Không muốn phải thất hẹn? Em còn nói với Tiêu Túc rằng sẽ đến buồi tiệc đúng giờ, kết quả thì sao? Nguyên một buổi tối em không hề xuất hiện!”
“Em có đến đó!” Thẩm Kiều sốt ruột tự biện giải cho bản thân: “Tối hôm đó em có tới nơi thật mà, chỉ là tối đó xảy ra một chuyện ngoài ý muôn cho nên em đên nơi khá trê.
Hơn nữa tôi đó em cũng đi gặp Tiểu Nhan thật mà, tuy em có gặp cả Dạ Lẫm Hàn, thế nhưng Tiểu Nhan cũng có mặt ở đó! Em không hề nói dối anh mà!”
“Vậy tại sao lại không nói thẳng cho anh biết?”
Thẩm Kiều tự giải thích rất lớn tiếng, nhưng âm thanh chất vấn của Dạ Mạc Thâm còn lớn hơn thế.
Anh lớn tiếng như vậy khiến Thầm Kiều bối rối, ngơ ngác nhìn anh một hồi mới mệt mỏi mà rũ đôi mắt: “Do lỗi của em, em không nên lừa anh…Vốn dĩ em không muôn lừa anh đâu…Nhưng em sợ nói ra rồi anh sẽ hiểu lầm em!”
Quan hệ giữa anh ấy và Dạ Lẫm Hàn từ trước đã mân cảm, cho nên đó chính là nguyên nhân cô không dám nhắc đến chuyện này trước mặt Dạ Mạc Thâm.
“Lí do thật là êm tai.” Dạ Mạc Thâm cười lạnh một tiếng, lại trào phúng đâm cô thêm một câu.
Thẩm Kiều ngầng đầu lên nhìn về phía anh: “Chuyện này là do em không xử lí tốt, em xin lỗi, Dạ Mạc Thâm…Em…”
Câu nói phía sau, cô làm thế nào cũng nói không nên lời.
Thâm Kiêu cảm giác thật là gian nan, cô hít sâu một hơi, lăng lặng nhìn về anh.
Ánh mắt của anh vẫn lạnh lùng như cũ, không có một xíu ấm áp, như thể rét lạnh đến sâu trong tim cô.
Đối mặt với một Dạ Mạc Thâm như vậy, Thầm Kiều cảm giác một chút dũng khí vất vả lắm cô mới tích lại được đang từ từ trôi mất, cô hơi sợ. Nếu như…Nếu như cô không nói gì nữa, có phải…sau này cô sẽ càng không có can đảm lên tiếng hay không?
Nghĩ đến đây, Thẩm Kiều dùng sức cắn cắn đôi môi mình, mở miệng: “Dạ Mạc Thâm, chúng ta…”
“Ly hôn đi.’ Dạ Mạc Thâm lại đột nhiên mở miệng cắt đứt lời của cô Thứ còn dư lại, chỉ có ngạc nhiên.
“Bản hợp đồng đó đã đưa cho em rồi, trước đây không phả em vẫn luôn muốn nó sao? Hiện tại như em mong muốn, em cầm hợp đồng rời đi, sau này muốn bên ai thì cứ ở bên người ấy, không có bất kì quan hệ gì với Dạ Mạc Thâm này nữa.”
Trầm kiểu trợn to hai mắt, cô như chết trân tại chỗ.
“Anh, anh nghiêm túc chứ? Chỉ là do anh quá giận em thôi, anh…anh thật sự muôn ly hôn với em sao?”
Dạ Mạc Thâm nhêch miệng cười: “Em thây anh giồng như đang nói đùa ư?”
Trầm kiều nói không ra lời, yếu hầu đặc quánh nghẹn ngào, giống như có thứ gì đó đè chặt trong trái tim cô vậy.
“Đi thôi, nơi đây không phù hợp với em. Thầm Kiều, vốn dĩ em chỉ gả thay cho em gái mình không phải sao? Hiện tại, em tự do rồi!”
