Chương 336: Ác mộng
Truyen one cám ơn các bạn đã đọc tại truyen one, team sẽ cố gắng đễ ra 10 chương mỗi ngày, ngày nào ít hơn tí mong thông cảm nhé! chúc cả nhà vui vẻ!
Nếu cô từ chối anh trực tiếp như vậy, có lẽ anh sẽ rất buồn với tư cách là một người anh trai.
Cho nên cuối cùng Thẩm Kiều cũng không nói gì, coi như ngầm chấp thuận điều đó.
Hàn Thanh cũng không ở lại trong phòng lâu, nhìn cô ăn xong cháo rồi rời đi, trước khi rời đi còn quay đầu lại dặn dò cô: “Anh đã phái người ở gần đây bảo vệ em. Cũng đừng tùy tiện mở cửa cho người ngoài mà không biết chuyện gì xảy ra giống như lúc nãy, như vậy rất nguy hiểm.”
Thẩm Kiều lúc đó đầu óc vẫn chưa được tỉnh táo, căn bản không suy nghĩ gì nhiều mà đã làm, cũng may vì người đó là Hàn Thanh, nếu thật sự có người muốn hại cô, có lẽ đêm nay cô đã xong đời rồi.
Vì vậy cô không có phản đối gì mà gật đầu đáp ứng: “Em biết rồi.”
Sau khi Hàn Thanh rời đi, Thầm Kiều đóng cửa trở lại giường, phát hiện điện thoại di động của mình đã được sạc xong, trên chiếc bàn ở đầu giường còn có một chiếc máy tính xách tay được chuẩn bị sẵn.
Bề ngoài nhìn không có gì khác biệt lắm, Thẩm Kiều vừa lấy máy ra liền thấy trên đó hé ra một tờ giấy có ghi mật khẩu đăng nhập.
Cô nghi hoặc một lúc rồi nhanh chóng đăng nhập vào, mở ra liền thấy vấn còn một số thông tín chưa được sắp xếp ở trên màn hình.
Chẳng lẽ … đây là tập công việc của Hàn Thanh?
Anh ấy tự nhiên tặng nó đi cho cô như thế này sao? Anh cũng không sợ rằng cô sẽ nhìn thấy bất kỳ bí mật thương mại nào của anh?
Hay là vì tìm được em gái rồi, nên mọi tâm tư đều dành cho em gái, mấy chuyện khác đã hoàn toàn bị anh ấy bỏ bê?
Nghĩ đến đây, lòng Thẩm Kiều lại bắt đầu rối tung lên, cô tắt nguồn, sau đó cất chiếc máy tính di.
Chờ đến khi chiếc máy điện thoại gần như đã được sạc đầy cô mới mở máy lên.
Vừa khởi động máy lên đã thấy hàng loạt những tin nhắn từ Tiểu Nhan liên tục truyền tới, nhìn qua từng dòng chữ đều có thể nhìn ra sự lo lắng của cô ấy, Thẩm Kiều nhanh chóng gọi điện lại cho Tiểu Nhan.
Gọi điện thoại xong Thẩm Kiều đột nhiên nhớ ra bây giờ đã là nửa đêm, cô gọi qua giờ này thì có ai sẽ trả lời cô chứ?
Ngay lúc Thầm Kiều muốn cúp điện thoại, điện thoại đã được kết nối.
“Xin chào? Là Thẩm Kiều phải không?” – Giọng nói của Tiểu Nhan rất vội vàng, cô ấy sốt ruột nói.
Thẩm Kiều cảm thấy sống mũi chợt nhức nhức, nhẹ nhàng đáp lại: “Là tôi.”
“Thật sự là cô sao? Cô không sao chứ? Thẩm Kiểu … Cô có biết là chúng tôi lo lắng cho cô nhiều lắm không? Tôi vừa quay đầu gọi điện thoại thì cô đã biến mất. Hiện tại cô thế nào rồi? Cô đang ở đâu vậy?”
“Cô đừng lo lắng.” -Thẩm Kiều thảm nhiên giải thích: “Hiện tại tôi đang ở khách sạn, tôi không sao. Chỉ là… Tôi muốn ở một mình nên đã tự mình rời đi. Làm cô lo lắng rồi, tôi xin lôi.”
Tiểu Nhan thở dài: “Tôi đương nhiên biết cô muốn ở không gian yên lặng một chút, nhưng ở trong tình huống như vậy sẽ làm tôi cảm thấy rất sợ. Cô đến bây giờ mới gọi cho tôi được một cuộc, vẫn còn cho là có lương tâm. Nếu tối nay cô không gọi cho tôi để báo tin cô vẫn ồn thì tôi đoán tôi có lẽ mình sẽ thức trắng cả đêm nay mất. “
“Được rồi, tôi báo tin cho cô rồi, tôi vẫn ổn. Bây giờ cũng không còn sớm nữa, cô nên nghỉ ngơi sớm đi.”
“Không được! Cô phải gửi định vị của cô cho tôi, cho tôi biết cô bây giờ đang ở đâu, để tôi yên tâm ngủ một giấc.”
Thẩm Kiều trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp, cô gật đầu: “Tôi biết rồi, cúp máy xong sẽ gửi định vị cho GỠ.”
“Cô cúp máy đi, nhớ phải gửi ngay.”
Ừm!
Bên đầu dây liền ngắt kết nối, Thẩm Kiều còn chưa kịp phản ứng đã nghe thấy tiếng bíp bíp rồi, sau đó miễn cưỡng đăng nhậpZalo, nhắn cho Tiều Nhan vị trí hiện tại của cô.
Sau khi nhận được định vị của cô Tiểu Nhan mới yên tâm.
