Chương 338: Xem ra khẩu vị của em tốt lắm
“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Tiểu Nhan nháy mắt với cô: “Gần đây đã xảy ra quá nhiều chuyện rồi, khiến tớ không kịp tiêu hóa luôn, thế mối quan hệ giữa cậu và ông Hàn là gì vậy?”
“Tiểu Nhan, cậu còn có thể tò mờ hơn nữa không, hả?” Thầm Kiều nhìn cô ấy bằng ánh mắt đầy sự bất đắc dĩ, cô buông đôi đũa trong tay: “Nói chung là mối quan hệ giữa tớ và anh ta không giống như cậu nghĩ đâu, còn đó là quan hệ như thế nào…Hiện tại tớ vẫn chưa suy nghĩ thấu đáo được!”
Cô vẫn chưa suy nghĩ thông suốt rằng rốt cuộc cô có muốn thừa nhận quan hệ thân thuộc này không.
Tiểu Nhan: “Xì, quỷ hẹp hòi, ngay cả chuyện này mà cũng không muốn nói cho tớ, hứ!”
Hai người đang nói chuyện, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bấm chuông cửa.
Tiểu Nhan lập tức nhảy dựng lên: “Tớ đi mở cửa!”
Lúc trước dì Liên có nhắc đến rồi, nên Tiểu Nhan đoán chắc người đến nhấn chuông vào lúc này chỉ có Hàn Thanh thôi!
Ngọn lửa của sự hóng hớt chôn giấu trong cơ thể cô đang hừng hực thiêu đốt, cánh cửa mở rộng, người đứng bên ngoài quả nhiên chính là Hàn Thanh.
Hàn Thanh mặc một bộ âu phục màu tối, mặt mày lãnh đạm, thoạt nhìn tràn đầy phong cách.
Chậc, với cái khí chất này cô cảm thấy Thẩm Kiều đúng là có số may mắn, tuy đã ly hôn với Dạ Mạc Thâm nhưng vẫn còn một tên Dạ Lãnh Hàn vẫn theo đuổi không ngơi, bây giờ lại lời thêm một chàng Hàn Thanh có khí chất tuyệt vời nữa.
Chọn bừa một người cũng không kém so với khi trước nhỉ?
Nhìn thấy Tiều Nhan, trong mắt Hàn Thanh hơi ngần ra một chút, một hồi sau, ánh mắt anh ta xuyên qua người Tiểu Nhan mà nhìn thằng vào bên trong phòng.
Tiểu Nhan cười híp mắt chào hỏi: “Anh Hàn?”
Hàn Thanh gật đầu, anh mím mím đôi môi mòng của mình.
Tiểu Nhan nghiêng người: “Kiều Kiều đang ở bên trong.”
Hàn Thanh cau đôi mày lại, nhấc chân bước vào trong, khóe mắt anh nhịn không được mà lén liếc nhìn Tiểu Nhan một cái, lại phát hiện ra cô nhóc con trưng ra vẻ mặt cười hì hì nhìn mình, hơn nữa ánh mắt cô bé nhìn anh cũng có vẻ không mang ý tốt gì.
Lẽ nào nhóc con hiểu nhầm cái gì rồi?
Nghĩ tới đây, vết nhăn giữa hai đầu lông mày của anh càng sâu hơn.
Thật ra sau khi Tiểu Nhan đi mở cửa rồi Thẩm Kiều liền cảm thấy vô cùng căng thẳng, nói thật thì với tâm trạng hiện tại cô thật sự không muốn gặp mặt Hàn Thanh, cô muốn có thêm thời gian để sửa sang chải chuốt dòng suy nghĩ của mình.
Cho nên khi Hàn Thanh đi đến phía sau lưng cô, Thẩm Kiều cơ hồ theo bản năng lập tức đứng lên.
“Anh…”
“Sức khỏe thế nào rồi?”
Động tác của Hàn Thanh vô cùng tự nhiên, anh đặt tập tài liệu xuống một bên, ánh mắt đặt lên trên người cô, trong giọng nói chứa đầy Sự quan tâm của một người bề trên với người nhỏ tuổi trong nhà. Hỏi xong rồi, anh chợt nhìn thấy bữa sáng đã được đánh chén hết sức sạch sẽ trên bàn.
Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, Hàn Thanh nhịn không nổi mà nở một nụ cười mỉm nhẹ.
“Xem ra khẩu vị rất ốt, cơ thể cũng sẽ không có vấn đề gì.”
Tâm trạng phỏng chừng cũng bình tĩnh nhiều rồi.
Không ngờ rằng tính tình cô em gái này của anh lại giống tính cách của mẹ đến vậy.
Thẩm Kiều vốn còn định nói gì đó, nhưng nghe anh ấy nói như vậy, lời nói đã đến bên môi lại chỉ đành nuốt ngược trở lại.
