Chương 352: Hoàn toàn đã không còn hình tượng
Cuối cùng Hàn Thanh chỉ có thể nửa ôm nửa kéo Tiểu Nhan về phòng trước, sau khi thu xếp xong cho cô ấy ồn thỏa mới xuống lầu đi tìm Hàn Mộc Tử.
Có lẽ do quá mệt nên sau khi Hàn Mộc Tử uống rượu say thì không hề ồn ào, ngoan ngoãn nằm ngủ trên sô pha.
Nhưng khi Hàn Thanh bước đến thì đột nhiên cô lật người, mắt thấy cô sắp ngã từ trên sô pha xuống sàn nhà lạnh băng thì Hàn Thanh lại tăng nhanh tốc độ tiến lên phía trước đỡ lấy cô, sau đó đặt cô trở về vị trí cũ.
Trải qua một hồi lăn lộn qua lại, trán Hàn Thanh cũng đồ đầy mồ hôi.
Vốn dĩ là một người đàn ông trầm ồn nhưng giờ đây lại khá nhếch nhác.
Hàn Thanh nhìn Hàn Mộc Tử đang còn trong mộng, bất lực lắc đầu: “Mấy đứa chỉ tổ gây rắc rối cho anh, rốt cuộc thì anh là khách hay mấy đứa là khách?”
Thôi bỏ đi, suy cho cùng cũng là em gái anh.
Hàn Thanh là tên yêu thương em gái điên cuồng, cuối cùng vẫn đứng dậy ôm Hàn Mộc Tử trở về phòng.
Sau khi thu dọn hết tất cả Hàn Thanh mới trở về phòng tắm rửa, lúc tiến vào phòng lại phát hiện Đậu nhỏ đang ôm gối nằm bò trên giường, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn anh ta.
“Bác, bác cực khổ rồi!”
Hàn Thanh cởi cúc áo sơ mi ra, không biết sao lại có cảm giác bị đùa bỡn: “Mau đi ngủ đi.”
Anh ta dặn dò một câu, Đậu nhỏ lập tức lật người đắp chăn lại: “Vậy chúc bác ngủ ngon, mai gặp lại!”
Di chứng sau khi say là đầu nặng chân những, ngày hôm sau khi Hàn Mộc Tử tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao, cô xoay người lại chỉ cảm thấy đầu nặng như muốn đòi mạng, nhìn độ sáng trong phòng một cái rồi cô nhịn cảm giác khó chịu mà bò dậy.
Mấy giờ rồi? “Các bạn vào trang trên hình đọc để chúng mình có động lực lên nhiều chương mỗi ngày nhé!”
Hàn Mộc Tử vươn tay cầm lấy di động xem, phát hiện đã là mười giờ sáng, nhưng cũng chẳng hoảng loạn mà đứng dậy đi vào nhà tắm.
Đợi khi cô ăn mặc gọn gàng xuống lầu thì nhìn thấy Hàn Thanh ôm máy tính bản ngồi trên sô pha bàn công việc, giống như đang tiến hành cuộc họp trực tuyến vậy.
Hàn Mộc Tử không chào hỏi anh ta, đi thằng đến phòng bếp rót cho mình một ly nước lọc rồi uống.
Lúc đi ra thì Hàn Thanh đã đóng cuộc gọi video lại: “Tỉnh rồi?”
“Anh, anh không cần đi làm?
Hay là làm mà không cần đến công ty?”
“Anh vốn muôn đến công ty, nhưng mấy đứa khiến anh không sao yên tâm được? Hết đứa này đến đứa khác đều uống nhiều như vậy.”
Nghe vậy, Hàn Mộc Tử nhịn không được mà thè lưỡi, hôm qua mới đầu cô không nghĩ sẽ uống nhiều như vậy, nhưng mà sau đó cứ uống uống mãi, sau đó… thì quên mất rồi.
Mọi việc sau đó quả thực cô không nhớ nổi, nên lúc sau… chỉ có thể nhìn về phía Hàn Thanh hỏi: “Anh, tối qua em không nói bậy bạ gì chứ?”
“Em nói gì?“ Hàn Thanh hỏi ngược lại.
Hàn Mộc Tử có hơi ngượng ngùng mỉm cười: “Điều đó thì sao em biết được, nếu biết thì em đã không cần hỏi anh rồi.”
“Lúc ở nước ngoài, em và cô ấy thường hay như vậy?”
Hàn Mộc Tử chỉ sững sờ hai giây rồi lập tức phản ứng lại mà lắc đầu: “Tuyệt đối không có, chỉ thỉnh thoảng….”
“Thỉnh thoảng?” Hàn Thanh nhướng mày, trong ánh mắt mang theo hơi thở nguy hiểm.
“Không thường xuyên…” Hàn Mộc Tử vội vàng sửa lời, nhưng thấy bộ dáng nghiêm túc của Hàn Thanh thì cô nhận ra chuyện này không hay rồi, chỉ có thể vội vàng tiến lên phía trước nói: “Anh, em với cô ấy thỉnh thoảng khi công việc không tốt lắm mới uống vài ly mà thôi, chắc chắn không giống như anh nghĩ đâu, cũng không như tối hôm qua.”
Vì còn nghiêm trọng hơn cả so với trong tưởng tượng của anh ta, và thực ra tối qua họ uống cũng không tính là nhiều.
Ừm, cho nên không thể tính là giống nhau được.
