Chương 355: Cậu bé Đậu nhỏ đáng yêu “Cô nói cũng đúng nhỉ.”
“Thôi quay lại làm việc, làm việc!”
Hàn Mộc Tử dẫn Đậu Nhỏ đến khu đồ tươi sống, Đậu Nhỏ tuy nhỏ nhưng giúp mẹ đẩy xe mua hàng, chủ động đi tới trước mặt Hàn Mộc Tử, nói: “Mẹ, dì Tiểu Nhân làm món cá diêu hồng kho là ngon nhất, lát nữa chúng ta mua một con cá rồi cất vào tủ lạnh, buổi tối chúng ta sẽ đợi dì Tiểu Nhan trở về nấu ăn, có được không? “
“Được, vậy chúng ta đi xem một chút.”
“Đồng ý!”
Hai mẹ con vào sạp ngắm nghía cả nửa ngày, cuối cùng cũng chọn được một con cá thật béo, rồi lại sang hàng bên cạnh chọn thịt bò.
Đừng nhìn Đậu nhỏ chỉ có đôi má tròn trịa, thân hình nhỏ gây, nhưng thật ra cậu ấy thật sự là một tín đồ ăn vặt, thích quấn quýt lấy Tiểu Nhan đòi cô làm đồ ăn ngon cho cậu ấy, lúc đi siêu thị mua đồ ăn ngon cũng vô cùng vui vẻ.
Chi trong một thời gian ngắn, Đậu nhỏ đã bỏ thêm rất nhiều thứ vào giỏ hàng.
Khi ở nước ngoài, phần lớn đều là Tiểu Nhân đưa Đậu nhỏ đi siêu thị, cho nên Hàn Mộc Tử rất ít đặt chân đến những chỗ như thế này, cho dù có đi cũng gần như mua đồ dùng hàng ngày nên cũng không biết chọn lựa những loại hàng tươi sống như thế này.
Tuy nhiên, Đậu nhỏ có thể nhanh chóng phân biệt được đâu là ngon, đâu là tươi, và sau đó bỏ vào giỏ hàng khi thấy thích hợp, còn đồ không ngon tất nhiên cậu không hề nhìn tới.
Khi họ bước ra khỏi khu thực phẩm tươi sống, xe đẩy hàng đã nhanh chóng đầy ắp.
“Mẹ nói cục cưng này, mấy kĩ năng này đều là học từ dì Tiểu Nhan sao?”
Đậu nhỏ gật đầu: “Vâng, mẹ ơi, mấy lúc mẹ bận ở nhà tìm cảm hứng thiết kế, con và dì Tiểu Nhân sẽ đi siêu thị mua đồ. Dì Tiểu Nhân còn dạy con mua như thế nào, mua cái n Nói xong, Đậu nhỏ hất cằm kiêu ngạo, muốn được cô khen ngợi.
Hàn Mộc Tử vươn tay sờ sờ cái đầu nhỏ của cậu, không chút do dự khen ngợi: “Con thật tuyệt vời đó, Đậu nhỏ của mẹ, lớn lên con có muốn làm đầu bếp không?”
Nghe thấy, Đậu nhỏ lập tức lắc đầu: “Không muốn!”
“Vì sao vậy nè?”
“Dì Tiểu Nhan nói, khuôn mặt xinh đẹp của con nếu con sau này muốn trở thành minh tỉnh mới không bị lãng phí tài nguyên.”
Hàn Mộc Tử: “…”
Cô gái này đã dạy hư cái gì cho Đậu nhỏ rồi?
Cô cười nhạt, vội vàng hỏi: “Đậu nhỏ muốn trở thành minh tinh sao?”
Đậu nhỏ lại lắc đầu: “Con cũng không thích.”
Nụ cười của Hàn Mộc Tử lại mở rộng: “Vậy Đậu nhỏ muốn làm gì?”
Đậu Nhỏ bất ngờ vẫy tay trong không khí: “Mẹ ơi, Đậu Nhỏ sẽ là một người lính trong tương lai và phục vụ đất nước!”
Nghe cậu nhỏ nói vậy, bước chân của Hàn Mộc Tử đột nhiên chậm rãi lại, Đậu nhỏ ngẩng đầu: “Có chuyện gì vậy mẹ?”
“Không có gì.”- Hàn Mộc Tử dừng lại, cúi đầu nắn nắn thịt trên má Đậu nhỏ: “Ước mơ này rất đẹp, chỉ cần Đậu nhỏ thích, mẹ sẽ không ngăn cản con.”
“Cảm ơn mẹ! Con biết mẹ chắc chắn sẽ ủng hộ Đậu nhỏ!”
Đầu Đậu nhỏ ôm mặt Hàn Mộc Tử xoa xoa, sau đó vỗ nhẹ hôn lên má cô, nụ cười trong mắt Hàn Mộc Tử sâu hơn một chút: “Chúng ta… đi thôi. Bây giờ chúng ta hãy lên tầng hai dạo một vòng và mua một số đồ dùng cần thiết hàng ngày nhé. “
“Nhưng mẹ ơi, cái giỏ hàng này có thể không vừa, chúng ta tính tiền trước rồi hãng lên lầu hai ~”
“Được thôi.”
Sau đó Hàn Mộc Tử đưa Đậu nhỏ đến quầy tính tiền để thanh toán, xong xuôi cất đồ đạc sang một bên trước, hai mẹ con cùng nhau lên lầu hai.
Sau khi lên lầu hai, Hàn Mộc Tử tình cờ nhìn thấy gian hàng quần áo ở đó, phát hiện có một bộ có thiết kế khá độc đáo nên không khỏi bước tới xem xét kỹ hơn.
Đậu nhỏ nhìn xung quanh và đột nhiên nói: “Mẹ ơi, đợi con ở đây, con sẽ đẩy một cái xe đẩy hàng mới đến đây ~”
“Được rồi, Đậu nhỏ cần thận một chút.”
Có lẽ là khả năng tự lập của Đậu nhỏ quá mạnh, nên Hàn Mộc Tử rất an tâm với cậu bé, câu muốn đi cô liền cho phép cậu di.
Đậu nhỏ chạy nhanh đến chỗ xếp xe đầy xe hàng.
