Chương 367: Hình như tôi nhìn thấy cô ấy Ngày hôm sau.
Vì Hàn Mộc Tử quay về mà tựa hồ toàn bộ nhà họ Hàn cũng vui vẻ lên nhiều.
“Nghe nói đêm qua cô chủ nhà chúng ta đã trở lại, còn dẫn theo một bé con về cùng, muốn được gặp một lần quá!”
Vài cô người làm xúm lại một chỗ châu đầu ghé tai xif xào.
“Phỏng chừng giờ này vẫn chưa tỉnh dậy đâu, đại khái phải ngủ đến giữa trưa mới thấy họ được. Nghe nói cô chủ này đặc biệt giống với bà chủ ngày trước của chúng ta, còn cả loại phong thái đó, miễn bàn giống nhau đến bao nhiêu!”
“Thực sự? Năm năm trước tôi đã nói với các cô rồi đúng không, phong thái của hàng giả trước kia đâu có giống người nhà họ Hàn, không ngờ vậy mà tôi lại đoán đúng, cô ta đúng là hàng pha-ke.”
“Đã là đồ nhái rồi thì làm sao biến thành hàng thật được, đồ thật thì không làm giả nồi, thời gian lâu sẽ nhận ra được ngay. Hiện tại cô chủ trở lại rồi, đồ giả đó đương nhiên không thể giấu giếm sự thật được nữa!”
“Ồ, năm năm trước cô ta bị đuổi khỏi nhà họ Hàn sau đó đi đến chỗ nào rồi?”
“Chuyện này thì tôi cũng không biết, nhưng mà loại đàn bà đó á…Hẳn cũng không có kết cục tốt đẹp gì!”
“Đừng nhắc đến chuyện thứ hàng giả kia nữa, nói chuyện khác thay đổi không khí đi, tôi nghe nói con trai của cô chủ, cũng chính là cậu chủ nhỏ của chúng ta vô cùng đáng yêu nhé, còn đẹp trai nữa!”
“Thật á?”
“Đột nhiên mong chờ là sao ta!”
Mấy người chà chà hai tay, biểu cảm trên khuôn mặt toàn bộ là sự hứng khởi.
Hàn Mộc Tử ngủ đến tận giữa trưa mới tỉnh, đêm qua cô thật là quá mệt mỏi. Lúc cô ngồi dậy lại phát hiện Đậu nhỏ nằm cạnh mình không thấy đâu cả, cô sửng sốt một chút mới nhớ tới nơi này là nhà họ Hàn, Đậu nhỏ chắc đã xuống tầng dưới trước liền không còn sốt sắng nữa. Trang nguồn trên hình rất mong các bạn tìm đến đọc, rất khích lệ chúng mình làm việc. Mong các bạn chịu khó tìm trang nguồn ra chuyện đọc nhé!”
Cô chậm rãi đứng dậy rửa mặt rồi mới bước xuống tầng.
Lúc chuẩn bị bước xuống quả nhiên cô trông thấy một bóng người nho nhỏ đứng bên dưới, bé con bị vây lại giữa đám người, không biết đang trò chuyện những gì.
Đậu nhỏ rất lại mọi người yêu quý, đi đến đâu cũng vậy.
Hàn Mộc Tử đối với tình huống này đã quen lắm rồi.
Lúc cô vừa định đi xuống đó thì phía sau lại vọng tới một tiếng gọi khẽ “Mộc Tử! Mộc Tử Mộc Tử!”
Nghe thấy tiếng gọi, Hàn Mộc Tử dừng bước lại, quay đầu liền nhìn thấy Tiểu Nhan trốn ở trong góc phòng, đáng thương ngó ngó cô, thấy cô quay lại thì vẫy vẫy tay ý bảo cô qua đó.
Hàn Mộc Tử bước đến chỗ cô ấy.
“Làm sao vậy? Trốn ở ở chỗ này làm gì? Cậu định làm kẻ trộm à?”
Khuôn mặt Tiểu Nhan vô cùng đáng thương: “Không phải là do cậu cả à?”
“Tớ làm sao cơ?”
