Chương 376: Bị ép xem mặt
Nghe vậy, Đậu Nhỏ có chút thất vọng, nhưng không có ngoan ngoãn nghe lời đi ngủ, mà là trượt xuống giường mang giày vào đi xuống lầu rót cho Hàn Mộc Tử một ly sữa bò.
“Mẹ ơi.”
Hàn Mộc Tử nghe được mùi thơm sữa bò, mới ý thức được Đậu Nhỏ đưa cho cô một ly sữa bò, cô sửng sốt một chút, ngầng đầu nhìn về phía Đậu Nhỏ, phát hiện đôi mắt cậu đen đến kinh người, lúc này đang nhìn cô chờ mong.
Giống như đang nói với cô, mẹ mau mau đề ý tới con đi, một mình con thật sự rất cô đơn.
Mấy ngày gần đây nhất, cô vẫn bận trong chuyện công việc, mỗi lúc trời tối đều là bận đến nửa đêm, sau khi rời giường lại tiếp tục đi làm việc, giống như…..Không để ý đến cảm xúc của Đậu Nhỏ.
Nghĩ tới đây, Hàn mộc tử đột nhiên cảm giác được, mình làm như vậy đúng là vô cùng không nên.
Cô không có đi đón lấy ly kia sữa bò, mà là mau chóng lưu lại tài liệu trên laptop, sau đó đóng laptop lại nhìn về phía Đậu Nhỏ, lúc này mới chậm rãi đưa tay tiếp nhận ly sữa bò trong tay cậu:“Thật xin lỗi con Đậu Nhỏ, hai ngày này mẹ vẫn bận rộn công việc quên chăm sóc con, thật sự xin lỗi con.”
Hàn Mộc Tử vừa nói, đi đến một bên ôm lấy bả vai Đậu Nhỏ, đem thân thể nho nhỏ của cậu kéo vào trong ngực của mình.
Sau khi Đậu Nhỏ đến gần cô, liền đưa tay ôm lấy cổ Hàn Mộc Tử, thấp giọng nói:“Không sao đâu mẹ, Đậu Nhỏ biết mẹ phải bận rộn, cho nên không để ý.”
“Con không để ý, nhưng mẹ đề ý. Mẹ nên sớm nghĩ đến hơn, sau này ban đêm mẹ cũng không làm nữa, đều ở với con.”
Mặc dù Đậu Nhỏ nói không quan trọng, nhưng nghe Hàn Mộc Tử nói muốn dành nhiều thời gian cho cậu, ánh mắt của cậu so vừa rồi lập tức muốn lóe sáng hơn rất nhiều, chung quy vẫn là đứa bé, dù sao vẫn cần ba mẹ làm bạn.
Cậu đã thiếu đi tình thương của cha, cũng không thể nào đến tình thương của mẹ cũng đều không có.
Hàn Mộc Tử đem sữa bò đưa cho cậu:“Mẹ không cần uống sữa tươi, ly sữa bò này được Đậu Nhỏ rót, vậy thì để cho Đậu Nhỏ uống có được hay không?”
Đậu Nhỏ nháy nháy mắt:“Thế nhưng mẹ à, là con đặc biệt rót cho mẹ mà.”
Nghe được cậu nói là đặc biệt rót cho mình, Hàn Mộc Tử nếu không uống cũng không được, đành phải gật gật đầu:“Được, vậy mẹ uống.”
Sau khi Hàn Mộc Tử uống xong sữa bò, liền ôm Đậu Nhỏ về tới bên giường: “Buổi tối hôm nay mẹ không làm việc nữa, sẽ ở cùng con, Đậu Nhỏ muốn nghe chuyện cổ tích không?”
Đậu Nhỏ gật gật đầu:“Có mẹ ơi, buổi tối hôm nay muốn kể chuyện cồ tích gì ạ?”
“Hưm, để mẹ suy nghĩ xem, lát nữa kể cho con chuyện gì……”
“Trước đây nha……”
Ngày thứ hai Bệnh viện Thời điểm Tống An đưa cháo đến bệnh viện, lại nhìn thấy trong phòng bệnh thế mà thu dọn gần như xong hết rồi, mà Dạ Mạc Thâm xoay người đang mang giày.
“Con, con đang làm gì vậy?“Tống An sắc mặt lập tức liền thay đổi, tiến lên đem cháo đặt ở trên mặt bàn.
Dạ Mạc Thâm ngước mắt liếc bà một chút:“Dì không nhìn thấy à?”
“Xuất viện sao?“Tống An hỏi:“Thủ tục xuất viện con cũng làm xong xuôi rồi à?”
Vừa dứt lời, Tiêu Túc đã làm xong xuôi thủ tục xuất viện trở về, sau khi cậu ta vào phòng bệnh nhìn thấy Tống An, liền tôn kính kêu một tiếng:“Dì Tống.”
Tống An quay đầu nhìn cậu ta một cái: “Cậu đi làm thủ tục xuất viện à?”
Tiêu Túc sửng sốt một chút, lập tức gật đầu:“Cậu Dạ nói mình không sao, cho nên……
