Chương 381: Là ảo giác hay là sự thật
“Cô có nói tốt hay không, đối với tôi cũng không quá quan trọng.”
Nếu như cô ta đã nói như vậy, Hàn Mộc Tử dứt khoát cũng mở miệng biều đạt lập trường của mình.
“Nhưng trước mắt cô đang là người trong đoàn đội của tôi, cô ngã bệnh tôi đương nhiên nên tới thăm một chút, đây là một loại trách nhiệm.“Nói xong, Hàn Mộc Tử nhìn về phía Tiểu Nhan:“Đồ vật đã mang đến rồi, chúng ta đi thôi.”
“Ừm.“Tiểu Nhan gật gật đầu, đi theo sau lưng Hàn Mộc Tử ra khỏi phòng bệnh.
Vương An đại khái là cảm thấy không có lịch sự, cho nên cùng đi theo các cô ra ngoài, sau đó gãi gãi đầu:“Thật sự vô cùng xin lỗi nha, tính tình của Nguyệt Nguyệt chính là như vậy đó, nhưng mà cô ấy chỉ là nói năng chua ngoa một chút thôi chứ trong lòng thì mềm như đậu hũ vậy, kỳ thật tâm địa của cô ấy không xâu.”
Nghe nói thế, Hàn Mộc Tử chỉ dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn anh một cái.
Người đàn ông trước mắt này thoạt nhìn là loại người tương đối chất phác, cùng Lãnh Nguyệt Nguyệt chanh chua hoàn toàn khác biệt, từ hình tượng bề ngoài mà xem hai người kia rõ ràng cũng không phải là người cùng một thế giới.
Hiện tại Vương An bị Lãnh Nguyệt Nguyệt lên tiếng mắng to như thế này còn có thể nói tốt thay cho cô ta, thật là vô cùng sỉ tình mà.
Tiểu Nhan lại khó chịu trả lời:“Tâm địa của cô ấy có tốt hay không cũng đâu liên quan gì đến chúng tôi, chúng tôi cũng không phải giống như anh cũng là người theo đuổi cô ấy.”
Nghe nói vậy, Vương An có chút xấu hổ, chỉ có thể lúng túng cười làm lành.
“Thực sự vô cùng xin lỗi, vậy tôi thay cô ấy xin lỗi hai người nha.”
“Không cần, chúng tôi đi về trước, để cô ấy yên ổn tịnh dưỡng.
“Được, cảm ơn.”
Tiểu Nhan trong lòng không thoải mái, nhưng rất nhanh bước chân lên trên cùng đi với Hàn Mộc Tử, vừa nói:“Lãnh Nguyệt Nguyệt này thật sự không biết tốt xấu mà, cô nghe thử những lời cô ta nói vừa nảy đi, thật là nghe đến tức chết mà.”
“Chúng ta không cần phải để ý đến cô ta.“Hàn Mộc Tử lắc đầu, ra hiệu không quan tâm.
“Thật không biết cô nghĩ như thế nào, còn muốn tự mình đến đây.”Tiểu Nhan bĩu môi trách móc một tiếng, hai người cùng nhau đi lên phía trước.
Mà lúc này, Dạ Mạc Thâm đang bị Tống An kéo đến dưới lâu, trên mặt anh biều lộ có thề nói là âm trầm vô cùng, nhưng bởi vì người kéo anh là Tống An, cho nên anh căn bản bất lực, chỉ có thể đi theo bà xuống lầu.
“Không đi không được sao?”
Giọng nói lạnh lùng từ phía sau truyền đến, Tống An quay đầu trừng đDạ Mạc Thâm một chút:“Làm sao nào? Ăn nói cho cẩn thận đi, con cho rằng bây giờ dì đang đùa với con sao?”
si Hô hấp Dạ Mạc Thâm hơi trầm xuống mấy phần, ánh mắt lạnh như băng ngầng đầu.
Kết quả là trong nháy mắt ngầng đầu, anh thấy được một cái bóng người quen thuộc ở phía trước biến mất, chỉ là một nửa bên mặt, rất nhanh liền bị mặt tường che đi.
Dạ Mạc Thâm vẻn vẹn chỉ là nhìn thoáng qua, trong lòng liền nổi lên sóng lớn ngập trời, anh biến sắc, bước nhanh muốn đuổi về phía trước xem thử.
Kết quả ống tay áo lại truyền đến một sức kéo, Dạ Mạc Thâm quay đầu liền nhìn thấy sắc mặt Tống An tức giận nhìn chằm chằm anh: “Con muốn chạy đi đâu chú? Dì cho con biết Dạ Mạc Thâm dì hôm nay nói với con đều là thật, nếu như con còn “Thả con ra.“Dạ Mạc Thâm nhíu mày lạnh giọng trách hờn.
Tống An cho là anh không muốn đi xem mắt, cho nên muốn chạy trốn, gắt gao kéo lấy anh không có buông tay.
