Bởi vì sự cổ con thỏ đã ảnh hưởng đến tâm lý của Tiểu Nhan và Hàn Mộc Tử nên sau khi người của ban quản lý rời đi, Tiểu Nhan đã lau đi lau lại chỗ đặt cái hộp lúc nãy bốn năm lần nhưng vẫn thấy rất khó chịu “Sao mình cứ thấy mùi máu trong phòng còn nặng thế nhi Nghe thấy thế Hàn Mộc Tử nhíu mày, đứng dậy mở cửa sổ để làn gió đêm mát lạnh lùa vào trong nhà, xua tan mùi máu tanh do con thỏ chết vừa rồi để lại.
Nhưng Tiểu Nhan cảm thấy như vậy là chưa đủ, nghĩ một hồi liền trực tiếp lấy nước hoa trong túi xách ra xịt lên mọi ngóc ngách trong phòng.
Nhìn thấy đối phương bình tĩnh trở lại rồi Hàn Mộc Tử nói: “Đi tắm đi, xong rồi dọn dẹp một chút còn đi ra ngoài ăn.” Tiểu Nhan.
“Đi ra ngoài vào lúc này ả hả? Trời đã tối rồi, có phải hơi nguy hiểm không?”
Cô vẫn còn cảm thấy sợ hãi trong lòng.
Hàn Mặc Tử suy nghĩ một chút, cảm thấy đi ra ngoài có thể có chút nguy hiểm nên lại nói: “Thế thôi, ở nhà ăn mì
Sau đó hai người về phòng tắm rửa, sau đó xuống nhà nấu mi.
Đậu nhỏ bị Hàn Mộc Tử gọi về lúc mọi chuyện đã thu xếp xong nên không thấy gì và không biết gì cả.
Bây giờ cũng đói rồi, Hàn Mộc Tử tự xuống bếp nấu mì nên cậu bé rất thích thú.
Bàn ăn ba người, chỉ có một mình cậu ăn ngon miệng. Còn Hàn Mộc Tử và Tiểu Nhan thì ngồi đối mặt, họ thậm chỉ còn không nhấc đũa lên.
Ăn không nổi…
Vừa chứng kiến cảnh tượng đảm máu kia, rồi lại nhìn mì trong bát, bọn họ thực sự không có chút cảm giác ngon miệng nào.
Tiểu Nhan liếc nhìn Hàn Mặc Tử, chớp chớp mắt: “Cậu, cậu không muốn ăn sao?”
Hàn Mộc Tử nhưởng mi, tầm mắt rơi vào trên mặt cô.
“Còn câu thì sao?”
Tiểu Nhan mim cười: “Mình không ăn nổi”
Hàn Mặc Tử cũng cười, nhưng không trả lời. Đậu nhỏ ngẩng đầu lên khỏi đống thức ăn và tò mò nhìn họ: “Mommy, dì Tiểu Nhan, hai người bị sao vậy?”
Một tay vuốt sau đầu cậu bé nhẹ nhàng vuốt ve: “Đậu nhỏ mau ăn đi, sau đó xem TV xong con chuẩn bị đi tắm rửa rồi ngủ đi.”
“Nhưng mommy không đói sao?”
Hàn Mộc Tử cười nhẹ nói: “Bây giờ mẹ không đói, con ăn trước đi, mẹ với dì Tiểu Nhan của con sẽ ăn sau”
“Vâng a.” Đậu nhỏ gật đầu, sau đó tiếp tục ăn mì.
Lần này cậu ăn rất nhanh, xong rồi liền buông đũa xuống: “Mommy con no rồi, nhưng con không muốn xem TV tối nay. Con muốn dùng laptop của mommy được không?”
“Đương nhiên có thể dùng, nhớ đừng đi ngủ quá muộn”
“Chúc mommy ngủ ngon, di Tiểu Nhan ngủ ngon.”
Hai người nhìn đôi chân ngắn đi lên cầu thang, bước vào phòng rồi ánh mắt họ mới quay lại, Tiểu Nhan thở dài nhìn tôi mi trước mặt, sở sở lên bụng.
Ủng ục… Đọc Cô Vợ Đánh Tráo tại nguồn ra nhé cả nhà!”
