Chương 75: Liệu anh
ấy có tin không?
Ánh mắt của Dạ Mạc Thâm nhìn
cô sắc như dao, lập tức khiến Thẩm
Kiều không nói được gì, càng không
biết nên giải thích thế nào. Vì vậy, cô
chỉ có thể cắn chặt môi nhìn Dạ Mạc
Thâm, không hề nói nửa lời.
Dạ Mạc Thâm híp mắt, đầu ngón
tay nhẹ nhàng nắm vào tay vịn kim
loại của xe lăn: “Cô không muốn giải
thích sao?“
Thẩm Kiều vẫn cứng đầu, lựa
chọn im lặng thay cho câu trả lời.
“Trợ lý Thẩm, sao cô lại tới
đây?” Tiêu Túc vô cùng ngạc nhiên
khi nhìn thấy Thẩm Kiều xuất hiện ở
đây, nhưng trong lòng cậu ta lại rất
vui mừng. Không phải là trợ lý Thẩm
đã biết chuyện đêm hôm qua nên
mới ghen sao?
Nghĩ đến đây, Tiêu Túc lại nhìn
Dạ Mạc Thâm. Thấy anh nhíu mày,
bầu không khí xung quanh thấp đến
đáng sợ, Tiêu Túc vội dẹp suy nghĩ
của mình.
“Nếu cô không muốn giải thích,
vậy coi như tôi chưa thấy gì hết, cứ
xử lý như bình thường đi.“ Nói xong,
Dạ Mạc Thâm quay người, lăn xe lăn
đi. Tiêu Túc trợn to hai mắt: “Cậu
Dạ…”
Nhưng Dạ Mạc Thâm dường
như không nghe thấy cậu ta nói, anh
nhanh chóng quay về phòng. Thẩm
Kiều nhìn theo bóng lưng của anh,
nhìn anh bỏ đi. Cô muốn mở miệng
ngăn anh lại, nhưng ánh mắt lạnh
lùng của anh lại lướt qua trong đầu
cô, lời nói đến đầu môi Thẩm Kiều lại
bị chặn.
Tiêu Túc liếc nhìn Trợ lý Thầm
một cái, sau đó nói nhỏ: “Cô không
muốn giải thích sao?“
Đã đến tận nơi này rồi, cô phải
nói gì đi chứ.
Thẩm Kiều rũ mắt xuống: “Nếu
tôi nói thì anh ấy sẽ tin chứ?”
Dù sao anh vẫn luôn xem
thường cô, cô nói cũng như không.
Đã vậy thì cô không nói gì nữa, dấu
sao kết quả vẫn chỉ như vậy thôi.
“6611
“Trợ lý Tiêu, chúng tôi phải làm
sao với cô ấy?“ Cuộc nói chuyện vừa
rồi khiến mấy tên thuộc hạ cũng hiểu
rằng Thẩm Kiều và Cậu Dạ có quen
biết nhau, thái độ của Tiêu Túc đối
với Thẩm Kiều cũng không giống
như đối với người bình thường. Điều
này cho thấy mối quan hệ giữa Thầm
Kiều và Cậu Dạ không tới mức tệ,
nhưng mà quan hệ như thế nào thì
bọn họ lại không biết.
Tiêu Túc suy nghĩ một chút, mím
môi nói: “Cậu Dạ không nói rõ,
nhưng thân phận của cô ấy chắc
chắn không bình thường. Mấy
người… mấy người nên vừa phải một
chút.”
Có nghĩa là, đừng để cô ấy bị
thương. Mấy tên thuộc hạ nhìn nhau,
gật đầu một cái.
Thẩm Kiều bị đưa xuống nhanh
chóng và cuộc thẩm vấn trong
phòng tiếp tục diễn ra. Tiêu Túc đã
quay trở lại, đứng ở phía sau Dạ Mạc
Thâm.
“Tiếp tục đi!”
Người phụ nữ liếc nhìn ra ngoài,
nghỉ ngờ hỏi: “Có phải đã xảy ra
chuyện gì không?”
Tiêu Túc nói: “Chỉ là vấn đề nhỏ
thôi, không ảnh hưởng gì đâu, cô nói
nhanh đi. Hôm đó cô đã đi đâu, làm
gì? Có chuyện gì đặc biệt xảy ra
không?”
Người phụ nữ im lặng, sau đó
ngước mắt nhìn về phía Dạ Mạc
Thâm, đuôi mắt hơi nhướng lên: “Có
chuyện gì đặc biệt? Đặc biệt là
sao?”
Tiêu Túc hơi ngạc nhiên một
chút, vừa định nói gì đó thì đôi môi
mỏng của Dạ Mạc Thâm khẽ mở,
lạnh lùng nói: “Ai cho phép cô hỏi lại,
hả?”
Người phụ nữ bị khí thế mạnh
mẽ của anh làm cho choáng váng,
một lúc lâu sau mới trấn tĩnh lại, nói:
“Tôi chỉ muốn biết chuyện đặc biệt
mà anh đang nói có ý nghĩa gì, không
có ý gì khác.”
Tiêu Túc cũng nhanh chóng
hoàn hồn lại, nếu không có Dạ Mạc
Thâm ở đây, suýt nữa anh đã sập
bẫy của người phụ nữ này: “Cô biết
gì thì cứ nói ra hết đi. Nếu đó là
chuyện đặc biệt, chúng tôi sẽ tự
biết!”
Người phụ nữ cắn môi không
nói câu nào, chỉ cúi đầu nhìn xuống
dưới sàn nhà.
“Sao cô vẫn không nói gì?”
“Tại sao tôi phải nói với anh mấy
chuyện này?” Đột nhiên người phụ
nữ mỉm cười, rồi nói nhỏ: “Đó là việc
riêng của tôi. Dù anh có đưa tôi đến đây, tôi cũng có quyền lựa chọn im lặng, đúng không?” Dạ Mạc Thâm khẽ nheo mắt, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trước mặt rồi đột ngột quay bánh xe đi về phía cô ta. Khi anh đến gần, luồng khí mạnh mẽ bao trùm lấy cô ta. Đôi môi của người phụ nữ run lên, trái tim cô ta đập thình thịch. Trong tiềm thức cô ta muốn lại gần Dạ Mạc Thâm. Nhưng kết quả là chưa kịp đến gần, mùi nước hoa nồng nặc trên người cô ta đã khiến Dạ Mạc Thâm phải lùi về phía sau ba bước. “Đưa cô ta ra ngoài!” Đột nhiên Dạ Mạc Thâm lạnh lùng nói. “Cậu nói gì?” Tiêu Túc không hiểu tại sao, quay đầu nhìn Dạ Mạc Thâm, chuyện gì đã xảy ra vậy? Không phải anh muốn cô ta nói chuyện sao? Bây giờ
lại bảo người ta đi? Vất vả lắm mới tìm được một người thích hợp mà! “Đưa ra ngoài ngay lập tức!” Dạ Mạc Thâm nói to, giọng nói rõ ràng ẩn chứa sự tức giận! Tiêu Túc không dám chần chừ nữa, nhanh chóng kêu người đưa cô ra ngoài. Sau khi mọi người ra ngoài hết, Tiêu Túc đi tới định hỏi Dạ Mạc Thâm lý do tại sao, mới phát hiện mùi nước hoa của người phụ nữ vừa rồi quá nồng, vừa nãy cậu ta đứng ở xa nên không ngửi thấy. “Cậu Dạ, cậu ngửi thấy mùi nước hoa nên khó chịu sao?“ Tiêu Túc hỏi rồi đầy cửa sổ trước mặt lên, chỗ này là nơi thoáng gió, chắc sẽ không còn mùi nước hoa nữa. Dạ Mạc Thâm mím môi không nói, mi mắt buông xuống, lông mi dài che đi đôi mắt đen như mực của anh, làm người ta không thấy rõ được cảm xúc. Buổi tối hôm ấy, trên người cô gái kia không có mùi gì khác, vô cùng sạch sẽ. Có lẽ vì vậy mà Dạ Mạc Thâm bị hạ thuốc mới không khống chế được bản thân, trong lúc đó chỉ muốn cô. Trong suốt quá trình đó, cô gái ngây ngô lại có làn da trắng mịn, tất cả đều khiến anh điên cuồng Hơn nữa cô là kiểu con gái
nhút nhát, chắc chắn không thể giống mấy người vừa rồi, lúc nào cũng liếc mắt đưa tình, muốn quyến rũ anh. Với lại trên người mấy cô đó đều có mùi nước hoa vô cùng khó ngửi. Truy cập truyen.one đọc full nhé. Dạ Mạc Thâm nheo mắt lại, lại nhớ đến cái đêm mưa rào như trút nước đó. “Anh, anh không sao chứ?” Sau đó anh ôm chặt cô vào trong ngực, cô sợ đến nỗi cả người run hết lên, chỉ muốn đầy anh ra, nhưng anh nào có để cô tự làm theo ý mình một cách dễ dàng như vậy? Mùi hương trên người cô sạch sẽ thơm ngát cứ nhẹ nhàng quấn vào người anh như muốn hớp hồn anh vậy, làm cho anh giống hệt như con sói đói bị nhốt lâu năm được giải phóng, chỉ muốn ăn ngay lập tức ăn sạch sẽ cô đến một mầu xương cũng không chừa. Thế nhưng anh không ngờ rằng sau khi tỉnh dậy người phụ nữ kia lại bỏ chạy, không để lại cho anh bất cứ thông tin hay lời nhắn nào. Nhưng có thể thấy một cách rõ ràng là, cô gái đó rất sợ anh, không dám mặt đối mặt nói chuyện trực tiếp với anh, cũng có thề… bởi vì đấy là “lần đầu tiên” nên cô mới “mất hút”. _Ngay lập tức, Dạ Mạc Thâm ngầng đầu lên, môi mỏng nở nụ cười lạnh lùng. Chỉ cần cô vẫn còn ở trong thành phố này, chắc chắn anh có thể tìm được cô. “Đúng rồi, Cậu Dạ, người của chúng ta có ở khắp thành phố này, cậu nghĩ xem, nhỡ đâu cô gái đó không ở thành phố này nữa thì sao?” Tiêu Túc nói vậy khiến Dạ Mạc Thâm nhíu mày. Đúng vậy, cô gái kia… Nếu cô không phải là người ở đây thì sao? Nếu thực sự cô là người ở nơi khác thì sao? Vừa nghĩ tới đây, đôi mắt âm lạnh lẽo nghiêm túc hơn mấy phần. Truy cập truyen.one đọc full nhé. “Vậy thì gọi thêm nhiều người ra Lên google tìm kiếm từ khóa tamlinh247 để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!