Chương 18: Thế thân (17)

Đường Mật
Nguồn: truyenfull.vision
Edit: LINH Cách một con phố, Dung Tự cùng Giang Thừa Minh từ xa nhìn nhau, Dung tự mở hai mắt, như có chút không thể tin được đối phương sẽ nói ra lời như vậy. Sửng sốt hồi lâu, trên mặt đột nhiên lộ ra sự kinh ngạc cùng tươi cười, xuyên qua dòng người liền trực tiếp nhào vào trong lòng Giang Thừa Minh. "Anh... Anh không gạt em đúng không?'' "Không phải...'' Giang Thừa Minh đem Dung Tự gắt gao ôm vào trong ngực, cười lắc lắc đầu, đồng thời không tự chủ được mà ôm chặt lấy Dung Tự. "Anh rất nghiêm túc mới đưa ra quyết định như vậy, Dung Tự, anh thích em, cực kì thích em, anh rất rõ ràng em là ngươi sống với anh tới đầu bạc, cho nên anh mới mở miệng cầu hôn, em tin tưởng anh...'' ''Em là nghĩ tin tưởng anh, nhưng anh có thể keo kiệt như vậy được sao, cầu hôn mà đến nhẫn cũng không có'' Dung tự trêu ghẹo nói. Lại không ngờ đến ngay giây tiếp theo một chiếc nhẫn kim cương xuất hiện ngay trước mắt, Dung Tự lại ngây ngẩn cả người, ngay cả... Ngay cả nhẫn cũng chuẩn bị rồi sao? Chẳng lẽ lần này cầu hôn cũng không phải tâm huyết dâng trào, cũng không phải nhất thời xúc động? Không thể không nói, Dung Tự nhìn thấy nhẫn kim cương thật sự kinh ngạc, cái thật sự có chút ngoài dự tính. Sau đó cô liền nhìn Giang Thừa Minh cười cúi đầu hôn lên trán nàng một nụ hôn, sau đó chậm rãi quỳ xuống. ''Dung Tự tiểu thư, không biết em có đồng ý cùng anh đi đến cuối đời được không?'' Dung Tự nhìn động tác của hắn, trước cửa bệnh viện hắn lại nói ra lời như vậy, động tác quỳ xuống cầu hôn khiến nhiều người quay đầu lại nhìn, nghe thấy là cầu hôn, tất cả đều lộ ra nụ cười đầy thiện ý, thậm chí còn có chút ồn ào, muốn Dung Tự đáp ứng hắn. Dung Tự nhìn Giang Thừa Minh trước mặt, không thể không thừa nhận, người trước mặt này trong mắt tất cả tình cảm đều là chân thành, hắn xác xác thật thật muốn cô gả cho hắn, không bàn chuyện lúc trước, hiện tại Giang Thừa Minh là chân thật mà vô cùng nghiêm túc. Dung Tự thừa nhận cô cũng có chút bị hắn làm cho cảm động, khóe miệng không tự chủ được cong lên, thật lâu sau mới gật đầu. Hắn giờ phút này đãi cô thiệt tình, cô tự nhiên cũng nguyện ý dùng thiệt tình đối đãi lại. Hắn cầu hôn là nghiêm túc, cô nhận lời cũng không phải là giả, nếu về sau những sự việc kia bị lộ ra tới, hắn vẫn lựa chọn đứng về phía cô, cô cũng nguyện ý vì cô giờ phút này gật đầu phụ trách, nếu không vậy chúng ta không quan hệ... Dung Tự người này ưu điểm khác không có, khống chế cảm tình lại dễ dàng hơn người khác nhiều, chia tay cũng không ướt át bẩn thỉu, từ nhỏ liền không biết lưu luyến là thứ gì, đôi mắt vĩnh viễn đều nhìn ở phía trước, cũng sẽ không quay đầu lại. Ging Thừa Minh về sau khi biết được sự thật còn nguyện ý ở bên cô, Dung Tự tự nhiên sẽ phụ trách, nếu không muốn nàng liền bỏ của chạy lấy người. Thấy Dung Tự gật đầu, Giang Thừa Minh trực tiếp liền đứng lên, một tay đem Dung Tự ôm vào trong ngực, sau đó buông ra ôm ấp cẩn thận giúp cô đeo nhẫn ở ngón áp út, lại cúi đầu xuống hôn. Trong lúc, Dung Tự vẫn cười tủm tỉm mà nhìn hắn, trên mặt nhưng là lộ ra nhàn nhạt rung động. Qua một lát, Dung Tự liền mang theo hứa hẹn này cùng chiếc nhẫn trở về. "Ở nhà chờ anh...'' Mà bên này, Tần Dịch nhìn Lâm Dĩ Nhu rốt cuộc khóc đến thiếp đi, không khỏi đau lòng mà nhíu mày, cúi đầu nhìn tập tài liệu đang cầm, nhất thời có chút do dự. Hắn phía trước nhìn thấy Giang Thừa Minh cùng Dĩ Nhu hôn nhau, còn tưởng rằng đối phương còn tình cảm với Dĩ Nhu, thậm chí cảm nhận Dĩ Nhu mới là tình yêu chân chính, mới không để lộ tài liệu, mà hiện tại, Giang Thừa Minh chính miệng cầu hôn Dung Tự, chính mình đem chuyện này công bố ra, nói không chừng còn biến khéo thành vụng, hiện tại rốt cuộc Giang Thừa Minh yêu ai càng không cần phải nói, Dĩ Nhu về sau nếu cùng hắn ở bên nhau, chỉ sợ sẽ không hạnh phúc, hắn thật sự không muốn cho cô ấy hy vọng, lại đem cô ấy hoàn toàn đẩy vào tuyệt cảnh. ... Tần Dịch đứng lên, quay đầu liền thấy Giang Thừa Minh đẩy cửa phòng bệnh đi đến. ''Anh... Anh như thế nào đã quay lại?'' Không phải đã hướng Dung Tự cầu hôn hay sao? Như thế nào hiện tại lại về đây, nếu đã không thích Dĩ Nhu thì đừng cho cô ấy bất kì hy vọng nào, mặc dù trong lòng anh có áy náy, anh chẳng lẽ vẫn không hiểu sao? Vẫn cho rằng mình là thượng đế, vẫn là muốn hưởng tề nhân chi phúc*?" * tề nhân chi phúc: một chồng nhiều vợ. Trong khoảng thời gian ngắn, trừ bỏ Dĩ Nhu, Tần Dịch thế nhưng còn có chút đau lòng cho người vừa mới được cầu hôn Dung Tự, bất quá cái loại phụ nữ này, có trăm phương ngàn kế đem Giang Thừa Minh ăn gắt gao, hắn lo lắng hoàn toàn là dư thừa'' ''Anh không phải cùng Dung Tự cầu hôn rồi sao? Như thế nào lại trở lại? Chẳng lẽ một nam nhân sắp kết hôn cùng người phụ nữ khác còn cần phải đến chiếu cố Dĩ Nhu? Nếu bởi vì áy náy, thì không cần, về sau Dĩ Nhu đã có tôi chăm sóc , anh vẫn là nên trở về bồi Dung Tự đi!" Tần Dịch trực tiếp đứng chắn trước mặt Giang Thừa Minh, nhíu mày nói. ''Các người nghe thấy được? ''Giang Thừa Minh hơi nhíu mày, ''Bất quá bên kia Dung Tự tôi đã nói xong, cô ấy đồng ý để ta ở lại chắm sóc Dĩ Nhu, cô ấy biết người ta thích là cô ấy, sẽ không so đo việc nhỏ. Dĩ Nhu bên này tôi có chút không yên tâm, nghĩ lại đây nhìn xem, nếu cậu đã nói như vậy tôi...'' "Không cần!'' Đúng lúc này, phía sau Lâm Dĩ Nhu đột nhiên mở hai mắt đẫm lệ, khẩn cầu nhìn về phía Giang Thừa Minh, “Không cần đi, Thừa Minh, cầu xin anh…… Liền có thể bồi em một đoạn thời gian cuối cùng không? Về sau…… Về sau anh chính là chồng người khác, chúng ta chỉ sợ cũng sẽ không gặp lại, cho nên liền lấy một cái thân phận bạn bè, bồi em một đoạn thời gian cuối cùng được không? Liền mấy ngày…… Em mấy ngày tới liền sẽ xuất viện…… Đến lúc đó em nhất định sẽ không lại quấn lấy anh, cầu xin anh……”