Chương 96: Trả thù chồng trước (11)
WATTPAD:
MoTuLinh
Edit: Phương Phương + Thanh Vân
----------------------
Lúc này ở bệnh viện huyện Đồng Sơn.
Dung Tự cùng em trai và ba Dung rút vào một khu vực nhỏ ở tủ đầu giường, ba người cùng lộ ra biểu tình nghẹn họng nhìn trân trối giống nhau, nhìn Phó Ngôn Khải thành thạo bơi lượn trong đám tam cô lục bà của Dung gia. Mặc kệ ai hỏi hắn ta cái gì, từ đầu đến cuối nét mặt của hắn ta đều cười tủm tỉm, trả lời cũng cực kì nghiêm túc, Dung Tự biết tình hình của Phó gia, nhưng đám phụ nữ này không biết, vừa nghe Phó Ngôn Khải nói nhà hắn ở thành phố B có vài phòng, trong nhà ba làm buôn bán, dường như kinh doanh còn rất lớn, bản thân hắn có xe có công việc, lại lớn lên tuấn lãng như vậy, hơn nữa vừa nói vừa cười giống hệt Tán Tài Đồng Tử, đem lễ vật mua tới phát ra tứ phía, gọi cô gọi dì cực kì trôi chảy, gần như không có một chút xấu hổ nào.
Thật ra vào thời điểm Dung Tự biết Phó Ngôn Khải, cô liền biết nam nhân ngốc bạch ngọt như thế chắc chắn sẽ sẽ lấy được lòng trưởng bối, hơn nữa tinh thần có sức sống như ánh mặt trời, người lớn thường thích thấy những người trẻ tràn đầy sức sống lại hiểu lễ phép như vậy, không thấy đôi mắt sắc bén của cô cả Dung Tự luôn cực kì bắt bẻ cũng dần dần hòa hoãn xuống rồi sao. Cô hai nhận được cái vòng tay bằng vàng càng cười đến không khép được miệng, cũng phải khen Phó Ngôn Khải, khen Dung Tự có ánh mắt nhìn người, nhìn vào đôi mắt của Phó Ngôn Khải bằng ánh nhìn thân thiện, Dung Tự nhìn vào ánh mắt bà ta đều cảm thấy cả người có chút khiếp hoảng.
Trò chuyện sôi nổi ồn ào khoảng chừng hơn hai giờ, rốt cuộc mấy trăm con vịt này mới một người tiếp một người rời đi, Dung Tự cùng mẹ Dung cũng dần dần nhẹ nhàng thở ra, bởi vì đã qua thời gian nghỉ trưa, em trai và ba Dung sớm đã đi rồi, nói là ban đêm lại đến.
Mẹ Dung bởi vì bị làm ồn ào quá mệt, đám người kia vừa đi, ngay lập tức nằm xuống ngủ thiếp đi.
Dung Tự dựa vào cạnh cửa, nhìn Phó Ngôn Khải đã trở lại sau khi đưa xong mấy vị thân thích kia về, khóe miệng khắc chế không được mà giương lên.
Phó Ngôn Khải nhìn Dung Tự không kiềm chế được bản thân mà mỉm cười, bước chân dần dần chậm lại, thế nhưng cũng nở nụ cười theo cô.
Chờ đến khi đối phương đi đến trước mặt cô, Dung Tự mới có chút ngượng ngùng tiến lên hai bước.
"Trước đó anh rời đi là để thay một bộ quần áo, sau đó còn đi mua quà phải không?"
"Dù sao cũng là lần đầu tiên con rể tới cửa, làm gì đều phải có thể diện một chút, càng phải xách chút quà mọn......"
"Anh là con rể của ai? Không biết xấu hổ....."
Mặc dù là lời mắng người, nhưng mà lời nói xuất phát từ trong miệng Dung Tự đang đỏ mặt lại có vẻ hờn dỗi cùng mềm mại, tựa như là lời nói tán tỉnh giữa những người đang yêu nhau.
Mà vừa nghe Dung Tự nói với hắn như vậy, trước đó Phó Ngôn Khải còn có chút mặt dày không hiểu sao cũng cảm thấy gương mặt nóng lên, ngây ngốc gật đầu: "Đúng, tôi không biết xấu hổ......."
"Anh........" Thấy hắn ta ngốc như vậy, Dung Tự theo bản năng lườm hắn ta một cái, sau đó thấp giọng hỏi: "Lúc anh ở trên xe lửa có phải đã nghĩ kỹ sẽ trở về với tôi rồi không? Vì sao trước đó không bàn bạc với tôi một chút? Anh mới nảy làm tôi giật cả mình đấy biết không? Thấy anh đột nhiên xuất hiện, tôi không kịp phản ứng, nếu là......."
Câu nói kế tiếp Dung Tự sợ mẹ Dung nằm trong phòng bệnh nghe thấy được, đặc biệt quay đầu nhìn bà một cái, sau đó nhẹ nhàng khép lại cửa phòng, lại tiến gần Phó Ngôn Khải hai bước, thanh âm càng đè thấp nói: "... Nếu như để lộ thì phải làm sao bây giờ? Hơn nữa sao anh tốn nhiều tiền mua quà như vậy? Tôi nhìn cái vòng tay anh tặng cô hai ít nhất cũng phải hai ba mươi gram đó, anh xem bà ta là dạng người như vậy, mang lên rồi chắc chắn sẽ không lấy lại được, sau này tôi làm sao trả lại anh đây? Tiền lương một tháng của tôi chỉ có chút ít, mua một cái vòng tay cũng không đủ, anh......."
Dung Tự càng nói càng gấp, gấp đến nỗi con mắt đỏ hoe một vòng, tay cũng vô ý thức bắt lấy ống tay áo của Phó Ngôn Khải, cũng không trách cứ hắn ta, chính là cảm thấy mình sau này khẳng định trả không nổi, còn nợ người ta một cái nhân tình lớn như vậy.
Vừa thấy Dung Tự gấp đến nỗi sắp khóc, bỗng nhiên trong lòng Phó Ngôn Khải liền nổi lên một cổ đau lòng, duỗi tay trực tiếp ôm Dung Tự vào trong ngực của mình: "Không sao, không sao hết, tôi có tiền, trước đó tôi cũng không phải đứng trước mặt người thân của cô khoác lác, nhà tôi quả thật có chút tài sản, bản thân tôi cũng có chút tích góp, mua chút quà căn bản cũng không tính là gì, những người kia đều là thân thích của cô, tôi lần đầu tiên gặp mặt bọn họ hẳn nên đưa chút quà, rốt cuộc chúng ta là........ Là bạn bè đúng không?
Phó Ngôn Khải nghĩ đến một ít chuyện giữa mình và Dung Tự, còn có trạng thái mập mờ không rõ của hai người bây giờ, rốt cuộc không dám nóng vội, không chỉ sợ hù dọa đến cô, mà cảm giác của hắn đối với Lâm Lan San cũng chưa điều chỉnh xong, dù sao cũng là mười năm tình cảm, bảo hắn trong khoảng thời gian ngắn lập tức buông tay hắn thật sự có chút làm không được.
Mà nghe Phó Ngôn Khải nói như vậy, lúc này Dung Tự ngẩng đầu lên với đôi mắt đỏ bừng, hành lang bệnh viện tối tăm, cùng hắn ta bốn mắt nhìn nhau.
"Cảm ơn..."
Dung Tự yếu ớt nói, sau đó cắn cắn môi, nhón chân lên liền hôn một cái lên má Phó Ngôn Khải.
"Cảm ơn."
Cô lại lặp lại một lần, sau đó cúi đầu xuống căn bản không dám nhìn đôi mắt của Phó Ngôn Khải lúc này: "Tôi đi..... Đi vào........"
Nói xong cũng không đợi Phó Ngôn Khải trả lời, liền đẩy cửa đi vào bên trong phòng bệnh, chỉ còn lại đối phương một người đứng tại chỗ, hồi lâu mới bỗng nhiên ngẩng đầu lên sờ lên gương mặt của mình, liếc nhìn Dung Tự đang cúi đầu chăm sóc mẹ mình trong phòng bệnh, không khống chế được mà cong lên khóe miệng.
Khác với lần trên xe lửa, lần này Dung Tự thật sự hôn hắn, cô hôn hắn, cô chủ động hôn hắn...
Phó Ngôn Khải ngây ngô vui vẻ ở bên ngoài xong liền lập tức đi vào trong phòng, sau đó đặt mông ngồi cạnh Dung Tự, tự mình vui vẻ một hồi, cúi đầu nhìn Dung Tự một hồi rồi lại tự mình vui một hồi, rất giống một đứa ngốc.
Dung Tự cảm giác được bộ dạng ngốc của hắn ta lúc này, vừa nhấp khóe miệng chuẩn bị cười, cúi đầu liền nhìn thấy mẹ nhà mình trợn tròn hai mắt dùng bộ dáng người từng trải cười nhìn cô, mặt Dung Tự lập tức trở nên càng đỏ, tay ở dưới gầm giường trực tiếp duỗi tới chỗ Phó Ngôn Khải bên kia, nhéo nhẹ hắn ta một cái, hắn lại không phát giác gì, quay đầu đến gần bên tai Dung Tự, cố ý đùa cô: "Tư Tư, sao thế?"
"Mẹ chưa ngủ ạ?"
Dung Tự không để ý đến hắn, ngược lại khom người tiến lên dịch dịch chăn cho mẹ mình.
Vừa nghe Dung Tự nói như vậy, mặt Phó Ngôn Khải không chịu khống chế mà đỏ lên, cúi đầu theo Dung Tự trực tiếp liền thấy mẹ Dung cười tủm tỉm nhìn hai người bọn họ, vốn tưởng hàn huyên một câu 'dì chưa ngủ sao', không nghĩ tới vừa mở miệng đã học theo Dung Tự gọi: "Mẹ chưa ngủ sao? Không... Không phải... Con nói là... Dung Tự... Con liền..."
Gọi một tiếng xong, Phó Ngôn Khải suýt chút nữa cắn vào đầu lưỡi mình, tay chân luống cuống muốn giải thích, nhưng nghĩ đến chính mình bây giờ đang giả mạo thân phận chồng Dung Tự, lấy bộ não dung lượng có hạn của hắn một chốc một lát thật sự là không biết giải thích thế nào, sau khi hoảng loạn một lúc lâu liền quay đầu mắt trông mong nhìn về phía Dung Tự.
Dung Tự ngay cả đầu cũng chưa quay lại, mới không tiếp thu được tín hiệu cầu cứu của hắn, vẫn là mẹ Dung cười một tiếng: "Được, Được, nhưng mà bây giờ trên người mẹ không có tiền, không cho con phí sửa miệng được, cho con tiền ở bệnh viện cũng không may mắn lắm, chờ mẹ xuất viện sẽ tiếp tế cho con. Tư Tư đi qua nhà Ngôn Khải chưa? Cha mẹ Ngôn Khải nói thế nào? Dù sao hai đứa con cũng đã lãnh chứng được một đoạn thời gian, hôn lễ nên làm cũng phải làm, không biết lúc nào bọn họ có thời gian, chúng ta..."