: Đàn ông một màu
Lâm Tân Ngôn: “…”
Nghĩ đến chút nữa Vu Đậu Đậu cũng sẽ qua đó, cô cũng không nói thêm nữa, dù sao mấy ngày này cô cũng không có việc gì làm.
Việc ở cửa hàng đã có Tần Nhã lo liệu.
Cô rất lâu rồi chưa được nhàn nhã như vậy.
Lúc sinh Lâm Hi Thần và Lâm Nhụy Hi, cô phải chuẩn bị cho việc thi cử, sau này có việc làm rồi, suốt mấy năm nay cô chưa từng nghỉ ngơi, nhận mấy ngày này nghỉ ngơi một chút cũng tốt.
Cô dựa lưng vào ghế, thả lỏng cơ thể, rút bàn tay đang bị Tông Cảnh Hạo nắm chặt ra: “Anh tập trung lái xe đi.”
Lòng bàn tay đột nhiên trống rỗng, cảm giác như thiếu rất nhiều thứ, Tổng Cảnh Hạo nắm vào vô lăng, cảm giác trống rỗng đó vẫn không biến mất.
Trái tim như thể bị thiếu đi cái gì đó, chỉ khi dựa sát vào cô gái kia, cảm giác trống rỗng đó mới giảm bớt đi.
Đèn đỏ ở ngã tư phía trước bật sáng.
Anh như thể vô thức hành động, tay anh tùy ý đặt lên đùi Lâm Tân Ngôn.
Lâm Tân Ngôn: “…..”
Người này.
Ngón tay anh cách lớp vải nhẹ nhàng vuốt ve làn da cô, nhân cơ hội Lâm Tâm Ngôn không từ chối, nói: “Chúng ta là vợ chồng”
Cô không để tôi chạm vào, dù sao cũng phải cho một chút lợi lộc đúng chứ. Anh là một người đàn ông bình thường, không thể đối đãi với anh như hòa thượng được.
Phần đùi đối với một người phụ nữ mà nói, là một vị trí rất riêng tư, hơn nữa tay của anh cũng không thật thà, luôn đặt trên đùi cô vuốt ve, vuốt ve tới nỗi khiến người ta khô cả miệng.
Tay cô nắm chặt lấy vạt áo, quay đầu sang một bên, không dám nhìn anh.
Trái tim, đập thình thịch không ngừng.
Như thể không còn là của bản thân cô nữa, không nghe theo sự khống chế của cô nữa.
Trái tim này, sẽ luôn vì người đàn ông đó mà mất đi lý trí càng lúc càng đập nhanh hơn.
