: Không thể bị người khác bắt nạt
Lời xin lỗi của Lâm Nhụy Hi còn chưa dứt, người phụ nữ kia đã đánh một bạt tai. Lâm Nhụy Hi lớn đến ngần này vẫn chưa từng bị đánh bao giờ. Cô bé tủi thân mở to hai mắt nhìn, nước mắt ầng ậng dâng lên trong hốc mắt.
Lâm Tân Ngôn ngây ra, không nghĩ tới người phụ nữ sẽ ra tay. Cô ôm lấy con gái vào lòng, trừng mắt nhìn người phụ nữ kia: “Sao cô có thể ra tay với một đứa trẻ?”
“Nó đi đường không có mắt, cô là người lớn giáo dục kiểu gì vậy? Nhìn quần áo trên người tôi đi, vừa mua, hơn một ngàn đấy, cô bồi thường cho tôi hả?” Người phụ nữ tô son đỏ chót, bôi kem nền dày như bức tường thành, lúc nói chuyện còn nhe răng trợn mắt, dữ dằn như một người đàn bà chợ búa đanh đá.
Giọng Lâm Nhụy Hi khàn khàn: “Cháu không cố ý đâu.”
“Nói một câu xin lỗi, không cố ý là xong à?” Người phụ nữ vênh váo đắc ý.
“Cô muốn tính thế nào?” Giọng nói trầm thấp như sóng biển vỗ tới.
Hắn xanh mặt, cất bước đi tới.
Lúc Lâm Nhụy Hi va phải người phụ nữ kia, hắn đang định đi tới, nhưng lại có một chiếc xe tải đi qua chặn đường nên chậm mất một chút, thời gian ngắn ngủi như vậy, người phụ nữ kia đã ra tay.
Người phụ nữ nghe thấy thanh âm thì quay đầu.
Tông Cảnh Hạo mặc áo khoác màu đen, mở rộng ra, lộ ra bộ âu phục cắt may thủ công màu đen tuyền bên trong, áo tung bay, tự nhiên mà khí thế.
Người phụ nữ co rúm lại một chút theo bản năng, nói chuyện cũng không càn rỡ như trước: “Là, là cô bé này va phải tôi trước.”
Lâm Nhụy Hi lại nói một lần nữa, giọng mũi càng nặng: “Cháu không cố ý.”
Lâm Tân Ngôn ôm con gái, không dám động vào khuôn mặt cô bé. Cô cực kỳ đau lòng, cô không nỡ động một ngón tay mà hôm nay lại bị người ta tát một cái.
“Quần áo của cô bao nhiêu tiền?” Tông Cảnh Hạo móc bóp da từ trong túi, bởi vì tiền mặt có hạn nên hắn ký một tờ chi phiếu: “Một trăm ngàn, đủ không?”
Hắn giương mắt.
Người phụ nữ nuốt từng ngụm nước bọt theo bản năng, há miệng ra là một trăm ngàn, dọa cô ta à?
“Cái này có tác dụng không? Tôi muốn tiền mặt.” Người phụ nữ cố giả bộ bình tĩnh.
Trên người hắn thật đúng là không mang nhiều tiền mặt như vậy. hắn lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho Tô Trạm: “Tôi không quan tâm cậu dùng cách gì, mang cho tôi một trăm ngàn tiền mặt tới đây.”
Bên kia Tô Trạm không phản ứng kịp, vô duyên vô cớ cần nhiều tiền mặt như vậy làm gì?
“Anh cần nhiều tiền mặt như vậy làm gì…”
“Mười phút!”
Nói xong Tông Cảnh Hạo liền cúp điện thoại, lúc này xung quanh có rất nhiều người dừng chân hóng hớt.
Tiếng bàn tán xầm xì không dứt bên tai.
“Bộ đồ này cũng phải hơn một ngàn.” Có người nhỏ giọng nói: “Bạn thân tôi cũng có một chiếc giống y hệt cô ta, thế mà lại có can đảm đòi người ta một trăm ngàn.”
“Đúng đấy, người ta là một đứa trẻ, cũng không cố ý, sao phải không tha cho người ta thế?”
“Các người không biết đấy thôi, cô gái này đánh con nhà người ta.” Phía trên là hai người đến sau không biết rõ tình hình lắm, người này biết rõ sự việc liền chen vào nói.
“Đến trẻ con mà cũng đánh?”
