, Cô ấy là phụ nữ đã có chồng
Vụ Đậu Đậu nhìn Lâm Tâm Ngôn đang đứng ở bên cửa sổ một cái rồi mới nói, “Chúng ta có chung một kẻ thù.”
Quan Kình càng cảm thấy thú vị hơn, anh ta khom người xuống dưa gần vào người Vụ Đậu Đậu, “Cậu nói cho tôi nghe thử xem”.
Tông Cảnh Hạo đang coi tay của Lâm Tân Ngôn làm đồ chơi thì vẫn cúi đầu như cũ, chỉ là khi nghe thấy Vu Đậu Đậu nói cậu ta và Lâm Tâm Ngôn có cùng một kẻ thù thì lông mi của anh hơi động đậy một vài cái.
Ngón tay cái của anh lúc lúc lại vuốt nhè nhẹ xuống mu bàn tay của cô. Chuyện này nói không phức tạp thì là không phức tạp, nói phức tạp thì là phức tạp, nói một hai câu thì cũng không nói rõ được.
Vụ Đậu Đậu nghĩ một lúc, “Tôi nói từ đầu vậy, lần đầu tiên gặp mặt với cô Lâm là do tôi muốn lôi kéo làm ăn với cô ấy, khi cô ấy nhìn thấy mặt tôi thì có phản ứng rất lớn, dường như là quen biết tôi, nhưng tôi không hề quen biết cô ấy.”

