Chương 1858 Hóa ra là người của Từ gia.

Mèo Yêu Thành Tinh
Nguồn: tamlinh247.biz
Nghe thấy Tàn Phong đồng ý dẫn mình tới Thanh Hư Tông, Lý Quân thở phào nhẹ nhõm. Nếu đối phương không chịu, Lý Quân cũng chỉ còn cách cưỡng ép xông lên Thanh Hư Tông. Nhưng ngặt nỗi Thanh Hư Tông lại là tông môn của Thừa Phong chân nhân, Lý Quân còn hứa với Thừa Phong chân nhân là sẽ chiếu cố họ đôi chút, nên hắn thực lòng không muốn dùng đến biện pháp mạnh đó. "Vậy chúng ta xuất phát ngay bây giờ đi." Lý Quân nói. Tàn Phong gật đầu. Chuyện liên quan đến Lý Quân tuyệt đối không phải việc nhỏ, cần phải bái kiến và bẩm báo với Tông chủ càng sớm càng tốt. Chỉ tiếc là việc mình được giao vẫn chưa hoàn thành, chuyến này trở về e là khó tránh khỏi bị những kẻ kia sỉ nhục. Tàn Phong khẽ thở dài. Rất nhanh sau đó, hai người rời khỏi quán trọ. Bên ngoài, người của Kiếm Minh vẫn đang túc trực chờ đợi. Lý Quân dặn dò Tuần Huống: "Các ngươi cứ tìm một nơi ở tạm trước đi, ta phải đi Thanh Hư Tông một chuyến." Tuần Huống cung kính gật đầu. Thanh Hư Tông nằm sâu trong những dãy núi lớn ở ngoại vi thành Bắc Xương chứ không ở trong nội thành. Ngày thường nơi đây được bao phủ bởi trận pháp, người bình thường căn bản không thể tìm thấy vị trí cụ thể của Thanh Hư Tông. Hai người ra khỏi thành đi chưa được bao xa thì đột ngột dừng bước. Chỉ thấy từng luồng khí tức mạnh mẽ dâng trào, hàng chục bóng người xuất hiện, bao vây lấy cả hai người. Lý Quân nhìn thấy đám người này ai nấy đều quấn vải trắng trên đầu, ánh mắt ngập tràn hận thù. "Lý Quân, ngươi sát hại huynh trưởng của ta, ta phải bắt ngươi đền mạng!" Một nam tử có diện mạo giống Từ Khải Sơn đến bảy phần, mặt đầy lãnh khốc quát lên. Hóa ra là người của Từ gia. Với tư cách là một trong những thế lực chủ tể của thành Bắc Xương, Từ gia tất nhiên không chỉ có mỗi một cao thủ là Từ Khải Sơn. "Trên đấu trường cường giả, là Từ Khải Sơn chủ động ra tay trước, chết dưới tay ta thì chẳng trách được ai. Các ngươi đã muốn báo thù cho hắn ta, vậy thì đừng trách ta độc thủ." Lý Quân lạnh lùng đáp. Bên cạnh, trong mắt Tàn Phong lộ vẻ sầu lo. Từ gia huy động đông người thế này, trong đó còn có cả một vị Thần Cảnh. Tuy là hắn ta đã nghe danh chiến tích hào hùng của Lý Quân trên lôi đài, nhưng lúc này hắn ta vẫn không khỏi căng thẳng. Nhưng không có nhiều thời gian để hắn ta suy nghĩ, đám người của Từ gia đã như phát điên lao thẳng tới. Đặc biệt là nam tử giống Từ Khải Sơn kia, gã chém ra một luồng kiếm quang hung hãn vô cùng. "Muốn chết." Lý Quân hừ lạnh. Một luồng khí tức khủng bố lan tỏa từ người hắn. Lôi đình lấp lánh quấn quanh thân thể Lý Quân, ngưng tụ thành một thanh kiếm Lôi Đình. Thanh kiếm trực tiếp xé toạc không khí, chém về phía nam tử đang lao tới, mang theo hơi thở hủy diệt cuồng bạo tràn ngập bốn phương. Nam tử kia thấy luồng sấm sét do Lý Quân chém ra thì sắc mặt lập tức đại biến. Gã vội vàng chuyển công thành thủ hòng chống đỡ. Tuy nhiên, trước sức mạnh cuồng bạo đó, lớp phòng ngự của gã vỡ vụn trong nháy mắt, một nguồn năng lượng hủy diệt giáng xuống, đâm xuyên qua cơ thể gã. "Ầm!" Nam tử đó trực tiếp bị kiếm Lôi Đình cuốn bay đi, găm chặt xuống mặt đất. Đất đá nổ tung thành một hố sâu hoắm, nhìn thấy mà giật mình. Đám người của Từ gia đang lao về phía Lý Quân thì thấy Nhị gia bị Lý Quân hạ sát chỉ trong một chiêu, tất thảy đều khựng lại, mặt lộ vẻ kiêng dè tột độ. Thế nhưng Lý Quân không có ý định tha cho bọn chúng. Chỉ thấy ngón tay hắn liên tục chuyển động, từng đạo lôi lực tuôn ra từ bàn tay, dội xuống đầu đám người của Từ gia như thiên thạch rơi xuống mặt đất. "Rầm rầm rầm..." Trên mặt đất, sấm sét nổ vang liên hồi. Người của Từ gia chỉ kịp rú lên thảm thiết rồi biến thành những cái xác không hồn. Đứng bên cạnh, Tàn Phong trợn tròn mắt, kinh hãi tột độ.