Chương 2132 Không chịu nổi một đòn.

Mèo Yêu Thành Tinh
Nguồn: tamlinh247.biz
Mạc Lăng Phong nghe Tề Ngọc Nhi nói vậy thì gật đầu: "Ngọc Nhi muội cứ yên tâm, giao cho ta là được." băng. Vừa dứt lời, ánh mắt hắn đã khóa chặt hai người Lý Quân, trong mắt lạnh buốt như "Giao Kiếm Thạch ra đây. Bàn tay Mạc Lăng Phong vuốt nhẹ chuôi kiếm, tư thế rõ ràng là chỉ cần không vừa ý là rút kiếm ngay. Thế nhưng đối diện hắn, Lý Quân chỉ nhếch môi cười khinh. "Kiếm Thạch này ta tự dựa vào bản lĩnh mà kiếm được, cớ gì phải đưa cho ngươi?" "Được. Mong lát nữa ngươi vẫn giữ nổi cái bình tĩnh đó." Mạc Lăng Phong nói giọng lạnh tanh. Cùng lúc, đám người phía sau hắn lập tức tản ra bao vây hai người Lý Quân, chặn đường lui, không cho chạy thoát. Trên mặt kẻ nào kẻ nấy đều lộ vẻ dữ tợn. Từ đâu chui ra thằng nhóc không biết sống chết, dám đối đầu với Mạc gia? Ở Hàn Vân thành, ai chẳng biết Mạc công tử mê Tề Ngọc Nhi như điếu đổ. Để lấy lòng nàng, Mạc Lăng Phong chuyện gì cũng dám làm. Huống chi bản thân hắn lại mạnh, được xưng là thiên kiêu. Mạc Lăng Phong hất cầm, giọng đầy uy hiếp: "Tiểu tử, lập tức quỳ xuống dập đầu, xin lỗi Ngọc Nhi muội của ta, rồi hai tay dâng Kiếm Thạch lên. Ta có thể chỉ đánh gãy bốn chân ngươi, chừa cho ngươi một mạng chó." Lý Quân nhìn hắn như nhìn một kẻ ngốc. "Ngọc Nhi muội của ngươi có việc cầu ta nên mới lấy Kiếm Thạch làm thù lao. Ngươi không thể ngang ngược vậy chứ?" "Ngang ngược?" Mạc Lăng Phong bật cười lớn. "Ngọc Nhi muội muốn sao trên trời, ta cũng hái xuống cho nàng. Nàng nói muốn Kiếm Thạch thì Kiếm Thạch là của nàng. Nàng nói muốn mạng ngươi, mạng ngươi cũng là của nàng!" Đám cao thủ Mạc gia bên cạnh cười hả hê, ánh mắt như đang xem trò. "Tiểu tử, khỏi câu giờ. Không ai tới cứu ngươi đâu." "Trong vòng ngàn dặm quanh Hàn Vân thành, Mạc gia muốn gió có gió, muốn mưa có mưa. Muốn giết ai thì giết, ai dám đắc tội Mạc gia?" "Tề Ngọc Nhi tiểu thư là bảo bối trong tim thiếu gia nhà ta. Đồ của nàng mà ngươi cũng dám cầm? Mau quỳ xuống dập đầu, may ra còn giữ được cái mạng!" Đám người Mạc gia thi nhau lên tiếng. Lý Quân cười lạnh: "Mạc gia cái rắm. Người khác không dám chọc, không có nghĩa là ta không dám. "Muốn chết!" Mạc Lăng Phong gầm lên, mắt đỏ ngầu. "Giết thẳng thằng nhóc này cho ta!" Hắn không nhịn được nữa. Trước mặt Ngọc Nhi muội, hắn không thể mất mặt, lập tức ra lệnh cho thủ hạ ra tay. Ánh mắt đám người Mạc gia đồng loạt lạnh xuống. Thật ra thứ bọn họ kiêng dè là Ngụy Tinh Hà đứng cạnh Lý Quân, còn Lý Quân thì vốn chẳng được để vào mắt. Nhưng thiếu gia đã muốn giết trước, bọn họ đương nhiên không phản đối. Lời vừa rơi, hơn mười bóng người đồng loạt lao tới. Lý Quân vẫn chỉ lộ vẻ khinh thường. Chưa đợi bọn họ áp sát, hắn đã bước mạnh lên một bước, nhấc tay rồi ấn thẳng xuống. "Ầm!" Một luồng khí tức bá đạo bùng nổ, quét ngang như bão. Năm cao thủ lao đầu tiên lập tức bị hất văng, lăn lông lốc. Những kẻ còn lại thấy vậy thì động tác khựng lại trong chớp mắt. Nhưng Lý Quân đã ra tay lần nữa. "Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!... Chỉ trong nháy mắt, đám cường giả Mạc gia đã ngã la liệt. Mạc Lăng Phong co rút đồng tử. Ngay sau đó, hần hóa thành một vệt tàn ảnh lao thẳng ra. "Ngọc Nhi muội, đừng lo. Ta tự tay bắt hắn!" Dứt lời, hắn đã áp sát Lý Quân. Kiếm quang lạnh như băng, đâm thẳng vào cổ họng. Thế nhưng giây tiếp theo, cả người hắn như bị đóng đinh giữa không trung-bảo kiếm trong tay lại bị Lý Quân kẹp chặt bằng hai ngón tay. "Rắc!" Thanh kiếm vỡ vụn thành bột. Một luồng lực mạnh tràn qua, hất Mạc Lăng Phong bay ngược ra xa. Không chịu nổi một đòn. Khoảnh khắc ấy, sắc mặt Tề Ngọc Nhi cứng đờ, trong mắt thoáng qua một tia sợ hãi. Nàng ta nào ngờ một kẻ nhìn trẻ măng lại đáng sợ đến vậy.