Chương 2145 Thực lực này cũng quá nghịch thiên rồi!

Mèo Yêu Thành Tinh
Nguồn: tamlinh247.biz
Một thế lực lớn làm bất cứ việc gì cũng phải cân nhắc lợi hại, đó chính là tính người. “Tên tiểu tử này rất tà môn, hay là cùng lúc ra tay giết chết hắn.” Ánh mắt Chu Hưng lộ rõ vẻ âm hiểm, lão ta lớn tiếng nói. Lý Quân đúng là rất mạnh nhưng năm người bọn họ ra tay, nhất là có Từ Bạch Dương thì chắc chắn đủ sức để loại bỏ bất cứ cường giả Thần Cảnh tầng mười nào. “Thứ không biết sống chết, dựa vào chút thiên phú mà muốn làm gì thì làm, thiên tài không trưởng thành thì không phải là thiên tài.” “Không cần đến các người, một mình ta là đủ.” Từ Bạch Dương lạnh lùng nói rồi trực tiếp ra tay. Lòng bàn tay giơ lên ấn về phía Lý Quân, lực lượng vô tận bộc phát trong lòng bàn tay lão ta. vang. Cả võ đài bị năng lượng kinh khủng bao phủ, gió lốc quét tới, trời đất gầm Nhiều người trợn trừng mắt, ngay cả bốn người Chu Hưng cũng cảm thấy khiếp sợ. “Đây mới là thực lực chân chính của Từ Bạch Dương sao?" Vân Thiên Cung quả không hổ là thế lực đỉnh cấp, đúng là đáng sợ. Lực lượng cuồng bạo nhấn chìm về phía Lý Quân, nhưng trên mặt Lý Quân không chút gợn sóng. trước. Hắn thong thả giơ thanh A Tị Đạo trong tay, tiếng rồng gầm vang lên. Sấm sét và lửa mang theo khí tức hủy diệt cùng xuất hiện trên thân đạo. Lý Quân bước ra, A Tị Đao chém mạnh về phía trước. Đao quang mang theo thế như chẻ tre chém tới. "Ret." Tiếng gầm chói tai vang vọng khắp đất trời, đao quang rực rỡ lao về phía Đây mới là sức mạnh thực sự sau khi Lý Quân đột phá đến Thần Cảnh tầng thứ mười. Cùng cảnh giới sẽ không ai cản được nhát chém này. Đó chính là sự kiêu ngạo và bản lĩnh của Lý Quân. Đao quang chém đứt mưa gió, phá tan trời đất. Đòn đánh do Từ Bạch Dương ngưng tụ dễ dàng bị bổ đôi. Đao quang chói lọi, lóa mắt. Sắc mặt Từ Bạch Dương thay đổi, lão ta cảm nhận được sức mạnh của nhát đao đang chém tới, trong lòng thấy rét lạnh. Lão ta không ngờ Lý Quân lại mạnh như vậy, là một cường giả lâu đời nhưng lúc này lại không thể đỡ được. Thứ đang chờ đợi lão chính là cái chết. “Rốt cuộc ngươi là ai?” “Tuổi như ngươi sao có thể mạnh như vậy được?” Từ Bạch Dương gầm lên. Lão ta chẳng kịp nghĩ nhiều, tay đánh ra một đạo phù chú, ngay lập tức tạo thành một cánh cổng. Đây là cấm khí của Vân Thiên Cung, Thiên Chi Môn. Cứ tưởng nó sẽ chặn được đao quang của Lý Quân, nào ngờ cánh cổng lại bị chém làm đôi. Đao quang phá vỡ cánh cổng thì chém thẳng lên người Từ Bạch Dương. “Phụt.” Cơ thể nổ tung, máu tươi văng tung tóe. Đao quang chém xuống mặt đất, tạo thành một khe nứt tới mấy chục mét. Thân thể Từ Bạch Dương bị chém thành hơn chục mảnh, không nhìn ra hình thù. Đất đá cuồn cuộn, tiếng nổ không ngừng vang lên. Toàn bộ trời đất bỗng trở nên tĩnh lặng. Tất cả mọi người đều nhìn về phía Lý Quân đang đứng ngạo nghề nơi đó, cùng với thi thể của trưởng lão Từ Bạch Dương đến từ Vân Thiên Cung đã bị chém đến mức không thể ghép lại, đầu óc họ như tê liệt, trống rỗng. Người chết thế mà lại là Từ Bạch Dương! Thanh niên này không chỉ giết chết La Uẩn – một cao thủ Thần Cảnh tầng mười, mà còn giết luôn cả Từ Bạch Dương, kẻ vốn được coi là cường giả trong hàng ngũ tầng mười ấy. Thực lực này cũng quá nghịch thiên rồi! Chẳng lẽ nói, chỉ có cấp bậc cự đầu mới có thể nghiền ép được tiểu tử này sao? Gương mặt của tất cả mọi người đều đờ đẫn vì kinh hãi. Mùi máu tanh nồng nặc không ngừng kích thích khứu giác của mỗi người. Phía xa, Nhậm Tinh Nhạn thậm chí không kìm được mà lùi lại một bước, tâm thần hoảng loạn không biết phải làm sao. Trên ghế trọng tài, Chu Hưng cùng ba lão giả còn lại cảm thấy toàn thân lạnh toát như rơi vào hầm băng. Đúng lúc này, Lý Quân cũng dời tầm mắt hướng về phía bọn họ. "Chu Hưng, Từ Bạch Dương – người ra mặt cho ngươi đã chết rồi, ngươi không xuống đó làm bạn với lão ta sao?" Giọng nói bình thản rơi vào tai Chu Hưng, nhưng lại chẳng khác nào sấm sét nổ ngang tai. Tiểu tử này muốn giết lão ta! "Chuyện đã đến nước này, chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Phải cùng nhau ra tay mới có con đường sống!" Chu Hưng nói với ba lão giả bên cạnh. Nghe lời này, ba lão giả đồng loạt gật đầu. Lý Quân.