Chương 2164 “Phá cho ta.”

Mèo Yêu Thành Tinh
Nguồn: tamlinh247.biz
Khí tức trên người Tấn Thiên Thu dâng lên, phía sau lưng lão ta xuất hiện chín cơn lốc xoáy vươn thẳng lên bầu trời. Cơn lốc xuất hiện, cả bầu trời trở nên u ám. Trời đất xung quanh vang lên từng tiếng nổ vang, cát đá bay tứ tung, cảnh tượng thực sự kinh hoàng. sợ." Một luồng sức mạnh khủng khiếp khóa chặt Lý Quân. Ánh mắt Lý Quân trở nên nghiêm nghị. “Đây chính là sức mạnh của cường giả Cảnh giới Trường Sinh sao? Thực sự đáng Mỗi một cơn lốc đều có sức hủy diệt tất cả, rất khó chống lại. Lý Quân hít một hơi thật sâu, nằm chặt thương Liệt Sơn trong tay. Sức mạnh của trăm bóng rồng dung nhập vào cây thương, năng lượng sấm sét và lửa quấn quanh rồi đột nhiên hóa thành tàn ảnh lao về phía lốc xoáy. “Ầm ầm.” Trường thương xuyên qua mặt trời. Lý Quân đánh xuyên qua cơn lốc xoáy. Vài phút sau, thân hình văng ra, khóe miệng rướm máu. “Với thực lực hiện tại của mình, gặp cường giả cảnh giới Trường Sinh tầng thứ nhất thì chắc chắn không rơi vào thế yếu, nhưng người trước mắt đã là cảnh giới Trường Sinh tầng thứ ba.” Lý Quân lẩm bẩm. Cuối cùng cũng chứng kiến được thực lực của cảnh giới Trường Sinh, nhưng vẻ mặt hắn không hề tỏ ra sợ hãi. Hắn thu thương lại, trăm bóng rồng ngưng tụ thành một thanh bảo kiếm. “Cửu Kiếm Khai Thiên thức thứ tư – Đảo Hải.” Kiếm khí bùng phát trong tay Lý Quân. Thế kiếm như đại dương mênh mông cuộn trào, rung chuyển cả mặt đất. Một cơn lốc xoáy trước mặt hắn bị chém làm đôi, nhưng sau đó những cơn lốc xoáy khác lại ập tới. “Rầm.” vững. Thân hình Lý Quân trực tiếp bay ngược ra ngoài, lùi liên tiếp mấy bước mới đứng Dù đã dùng tới Cửu Kiếm Khai Thiên nhưng vẫn khó lòng chống cự. Giọng nói đắc ý của Tấn Thiên Thu vang lên. “Tiểu tử, ta là cường giả Cảnh giới Trường Sinh tầng ba, trước mặt ta ngươi chỉ là con kiến hôi, ta bóp chết ngươi vô cùng dễ dàng.” Đây chính là sự tự tin của Tấn Thiên Thu. Ngay sau đó, tám cơn lốc trực tiếp nhấn chìm Lý Quân, tiếng gầm chói tai cuốn cả đất trời. Khi đến gần Lý Quân, tám cơn lốc xoáy hợp làm một thể khiến cả mây đen trên trời cũng bị cuốn theo. Bên trong cột lốc gió hóa thành hàng vạn lưỡi đao, bất cứ ai bị cuốn vào đều sẽ tan xương nát thịt. “Đây chính là kết quả của việc chống lại Vân Thiên Cung. Được chết trong tay ta, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh.” Cơn lốc xoáy đến gần, Lý Quân lại nhắm mắt. Khoảnh khắc hắn mở mắt, ấn ký hình chuông ở mi tâm sáng lên. “Tên tiểu tử này không tránh không né, lẽ nào là tuyệt vọng rồi?” Trong mắt Tấn Thiên Thu, tên tiểu tử trước mắt chắc chắn sẽ không thể chặn được cơn lốc kia, hắn chết là cái chắc. Nhưng ngay lúc này, một chiếc chuông đỏ rực hiện ra giữa không trung, Lý Quân tay nâng Chuông Thần ném về phía cột lốc xoáy đang lao tới. “Phá cho ta.” Chuông thần và lốc xoáy va chạm, một tiếng nổ lớn vang lên. Một giây sau, biểu cảm trên mặt Tấn Thiên thu cứng lại. Bởi vì trong khoảnh khắc va chạm với Chuông Thần, lốc xoáy đã bị trấn áp, biến mất giữa trời đất. Không có va chạm ầm ĩ, không có dao động năng lượng, giống như một con kiến hợm hĩnh bị một bàn chân to khổng lồ từ trên trời giáng xuống giẫm chết một cách dễ dàng. Không chỉ vậy, Chuông Thần lơ lửng giữa trời đất, trong ánh sáng mờ ảo, lão nhìn thấy có mười con Kim Ô đang bay trong lửa. Ngọn lửa lan tỏa có sức mạnh thiêu đốt cả trời đất, sôi sục biển cả. Đây là thứ gì? “Tấn Thiên Thu, vốn dĩ ta định giết tới nhà họ La trước, nhưng ông cứ muốn dâng mình tới cửa chịu chết. Thực lực Cảnh giới Trường Sinh có mạnh tới đâu, đứng trước Chuông Thần ông chỉ là một con kiến hồi. “Ầm” Thế nhưng hình bát quái lập tức bị đánh vỡ, cơ thể lão ta văng ra ngoài, rơi xuống đất rồi hộc máu.