Chương 2168 Nàng ta làm sao còn cứng rắn nổi nữa.

Mèo Yêu Thành Tinh
Nguồn: tamlinh247.biz
Hai luồng kiếm quang va chạm, năng lượng bùng nổ. Nhậm Xích Phượng trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, cơ thể rơi thẳng xuống mặt đất với tốc độ cực nhanh. Với tốc độ này, nếu va vào mặt đất, chắc chắn sẽ vô cùng thảm hại. Nhậm Xích Phượng là người cực kỳ trọng thể diện, đường đường là thiên kiêu nhà họ Nhậm mà rơi xuống hố đất thì quá mất mặt. Nàng ta vội vàng vận chuyển kình khí trên người, tung một chưởng về phía mặt đất nhằm mượn lực phản chấn để bay lên lần nữa. Nhưng ngay khi cơ thể vừa mới vọt lên được hơn một thước, một đạo kiếm quang từ trên trời giáng xuống, nhằm thẳng vào mặt Nhậm Xích Phượng. Sắc mặt Nhậm Xích Phượng biến đổi kịch liệt, vung thanh kiếm trong tay lên chống đỡ. “Bùm. Tiếng nổ vang lên, thân hình Nhậm Xích Phượng bị đánh rơi thẳng xuống mặt đất. Vừa mới giao thủ, Nhậm Xích Phượng đã phát hiện mình hoàn toàn bị áp chế. Nàng ta từ trong hố đất lồm cồm bò ra với bộ dạng nhem nhuốc bụi bặm, trên mặt lộ rõ vẻ phẫn nộ, lập tức thi triển kiếm quyết định liều mạng với Lý Quân. Và đúng lúc này, một tiếng nổ khác lại vang lên. Nhậm Xích Phượng ngẩng đầu, thấy giữa không trung bất ngờ hình thành ba cột lốc xoáy. Ba cột lốc xoáy đó hợp lại làm một, hóa thành một cột gió khổng lồ. Năng lượng khủng khiếp từ cột gió lan tỏa ra, gần như kết nối cả trời và đất. Đây chính là chiêu thức Lý Quân học được trong trận chiến với Tấn Thiên Thu. Lúc này thi triển ra, tuy uy lực có kém hơn Tấn Thiên Thu một chút – chỉ có ba cột lốc xoáy – nhưng vẫn khiến người ta phải kinh hãi tột độ. Lúc này, mặt Nhậm Xích Phượng cắt không còn giọt máu. Đây là sức mạnh chỉ Trường Sinh Cảnh mới có đúng không? Mình chỉ là tiện đường muốn cướp cái xe, thế quái nào lại đụng phải một đại nhân vật Trường Sinh Cảnh? Quan trọng là, mẹ kiếp, ông là đại nhân vật Trường Sinh Cảnh thì trực tiếp lộ danh tính ra đi chứ? Mắc gì lại trêu đùa ta như thế này? Thấy cột gió đang cuộn trào lao về phía mình, Nhậm Xích Phượng sợ đến ngây người, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi sâu sắc. Giây tiếp theo, nàng ta không chút do dự mà quỳ sụp xuống. "Bịch!" Quỳ thật chắc trên mặt đất. “Tiền bối tha mạng, vãn bối không biết ngài là bậc vĩ nhân Trường Sinh Cảnh nên mới có lời mạo phạm. Ta là Nhậm Xích Phượng của nhà họ Nhậm, xin tiền bối nể mặt nhà họ Nhậm mà tha cho ta một con đường sống." Nhậm Xích Phượng tuy kiêu ngạo lạnh lùng, nhưng đó là vì chưa gặp được người đủ khiến nàng ta phải hạ mình. Nhưng lúc này, uy áp khủng khiếp từ cột gió đang bao trùm lấy nàng ta, có thể lấy mạng nàng ta bất cứ lúc nào. Nàng ta làm sao còn cứng rắn nổi nữa. Nàng ta hiểu rất rõ, đối mặt với cường giả Trường Sinh Cảnh, dù nàng ta có là thiên kiêu nhà họ Nhậm đi chăng nữa thì cũng rất dễ mất mạng. Bởi vì uy nghiêm của bậc đại nhân vật là không thể mạo phạm. "Nhậm Xích Phượng, ta không phải tiền bối gì đâu. Hơn nữa, chẳng phải ngươi nói muốn đến thành Hàn Vân tìm ta sao? Giờ ngươi tìm thấy rồi đấy, muốn thế nào?" Nghe thấy lời này, Nhậm Xích Phượng ngẩn người ra, nhất thời chưa kịp phản ứng. "Ngài nói gì cơ? Tìm ngài tỷ thí? Người ta muốn tìm là Lý Vô Địch... Nói đến đây, Nhậm Xích Phượng mới đột nhiên sực tỉnh, lộ ra vẻ không thể tin nổi. "Ngươi... ngươi chính là Lý Vô Địch" Khoảnh khắc này, nàng ta hoàn toàn chết lặng. Lý Vô Địch lại là một cường giả Trường Sinh Cảnh, chuyện này thật sự quá khó tin. “Vừa nãy ngươi muốn cướp xe của ta, lại còn có ý định giết ta, ngươi nói xem, ta nên xử lý ngươi thế nào đây?" Giọng nói của Lý Quân lạnh lùng vang xuống. "Lý tiên sinh tha mạng, nếu Lý tiên sinh chịu bỏ qua cho ta, cái giá nào ta cũng sẵn lòng trả. Thêm nữa, ta còn có thể tiết lộ cho Lý tiên sinh bí mật lớn nhất của nhà họ Nhậm.