Chương 2172 Lý Quân đã ra tay.

Mèo Yêu Thành Tinh
Nguồn: tamlinh247.biz
Ngay lúc này, một giọng nói bỗng nhiên vang lên. “Xích Phượng, không ngờ ngươi lại ở đây.” Chỉ thấy mấy thân ảnh trực tiếp vây quanh Nhậm Xích Phượng. “Xích Phượng, ngươi đã gây họa lớn, gia chủ ra lệnh cho người tìm ngươi khắp nơi, không ngờ lại gặp ở nơi này.” “Ở đây có một viên Tán Công Đan, người uống vào rồi đi chúng ta, đợi tranh đoạt dị bảo kết thúc thì ngoan ngoãn về nhà họ Nhậm.” Lão giả đứng đầu lên tiếng. Đối phương có thực lực Thần Cảnh tầng thứ mười, địa vị trong nhà họ Nhậm cao hơn Nhậm Xích Phượng, tu vi cũng thâm sâu hơn nàng. “Tam trưởng lão, Xích Phượng sẽ không trở về, nếu con về, gia gia chắc chắn sẽ giao con cho người của Thượng giới. Đến khi ấy, con chắc chắn sẽ chết.” “Tam trưởng lão, người cũng nhìn Xích Phượng lớn lên, xin người hãy nương tay tha cho con một con đường sống.” “Xích Phượng, xem ra ngươi vẫn còn ngoan cố. Ngươi không về gia tộc, lẽ nào muốn để cả gia tộc gánh chịu cơn giận của Thượng giới?” “Thôi, nếu ngươi không chịu phối hợp thì ta đành phải ra tay bắt ngươi về. Dù ngươi có là thiên kiêu của nhà họ Nhậm thì cũng không thể trốn thoát.” Nói xong, Tam trưởng lão trực tiếp ra tay. Gió lốc gào thét, năm ngón tay chụp về phía vai Nhậm Xích Phượng. Nhan Mộc Hòa thấy cảnh này thì sắc mặt lập tức thay đổi, nàng rất lo cho bằng hữu của mình. Nhưng Tam trưởng lão nhà họ Nhậm là Thần Cảnh tầng thứ mười đỉnh phong, nàng căn bản không có tư cách ngăn cản. “Lý tiên sinh, ta vì tiên sinh mới rơi vào bước đường này, xin tiên sinh hãy cứu ta... Nhậm Xích Phượng lo lắng hô lớn. Nàng nói không sai, nếu không phải Lý Quân phá cấm chú trên người nàng thì nàng cũng không đến nỗi bị người trong gia tộc truy bắt. Nghe Nhậm Xích Phượng nói vậy, Nhan Mộc Hòa chỉ cảm thấy bằng hữu của mình lúc tuyệt vọng thì cái gì cũng có thể liều. Đừng nói là một thanh niên như Lý Quân, dù là nhiều cường giả lâu năm cũng không thể ngăn được Tam trưởng lão nhà họ Nhậm. “Chẳng ai cứu nổi ngươi đâu” Tam trưởng lão nhà họ Nhậm hừ lạnh một tiếng. Lòng bàn tay ông ta sắp chạm đến vai Nhậm Xích Phượng. "1 Ngay khi Nhậm Xích Phượng định phản kháng thì một bóng người bỗng nhiên xuất hiện, chặn bàn tay đang vươn tới. Bàn tay của Tam trưởng lão cách Nhậm Xích Phượng chưa đầy mười phân. Cổ tay ông ta bị một bàn tay nắm lấy, dừng lại giữa không trung. Lý Quân đã ra tay. “Tiểu tử, ngươi dám ngăn ta?” Tam trưởng lão gầm lên, tay còn lại đánh thẳng về phía ngực Lý Quân. Chưa kịp đánh trúng hẳn. “Rắc” Lý Quân đã đánh trả lên ngực Tam trưởng lão. Lồng ngực bị đánh lõm xuống. Tam trưởng lão phun ra một ngụm máu, năng lượng đang ngưng tụ trên người lập tức tan biến. ta lại không có tư cách phản kháng.