Chương 2174 Tên Dạ Bắc Quang này tự cho mình là ai chứ?

Mèo Yêu Thành Tinh
Nguồn: tamlinh247.biz
Vào thời khắc này, Lý Quân là người đầu tiên đặt chân đến nơi cột sáng bùng phát. Chỉ thấy cột sáng kia to lớn vô cùng, bên trong thấp thoáng những luồng phong bạo không ngừng hình thành. "Tiểu tử, tiến vào trung tâm cột sáng có thể đi trước người khác một bước để đoạt lấy dị bảo. Tất nhiên, hiện tại dị bảo vẫn chưa chính thức xuất thế, đột nhập vào lúc này sẽ gặp phải hung hiểm cực lớn.” "Nhưng một khi dị bảo xuất thế, nó sẽ nương theo cột sáng bay vút lên chín tầng mây rồi rơi xuống một nơi ngẫu nhiên, khi đó dù thực lực có cao đến đâu cũng không thể ngăn cản được. Nghe lời của chủ nhân tầng thứ tư, Lý Quân gật đầu, lập tức không chút do dự lao thẳng về phía trung tâm cột sáng. Ngay khoảnh khắc Lý Quân bước vào, một luồng năng lượng cuồn cuộn, hung bạo tràn tới. Những trận phong bạo như muốn nuốt chửng lấy Lý Quân, từng luồng sức mạnh khủng khiếp liên tục quét qua. Sự xâm nhập của Lý Quân giống như một giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, khiến năng lượng ở trung tâm cột sáng hoàn toàn bùng nổ. Lý Quân đang đứng ngay tại tâm điểm của cơn bão. Lúc này, dưới sự giằng xé của năng lượng, Lý Quân cũng cảm thấy có chút khó chịu, hắn trực tiếp vận hành Thái Thượng Chân Long Cương, tạo thành một lớp màn ngăn cách mọi thứ bên ngoài. Thế nhưng, Thái Thượng Chân Long Cương vừa mới hình thành thì đã có những luồng năng lượng nổ tung quanh người Lý Quân, khiến lớp bảo hộ này cũng bị chấn nứt. Lý Quân ra tay, năm ngón tay xòe ra, đánh ra một luồng kinh khí hình rồng liên tục mở đường. Cuối cùng, hắn cũng đã tới được trung tâm cột sáng. Ở phía dưới cột sáng, hóa ra lại là một tòa cổ trấn đổ nát. Kiến trúc đó đã sụp đổ hơn một nửa, nhưng trên những phần còn sót lại vẫn tỏa ra khí tức của thời kỳ viễn cổ hồng hoang. "Dị bảo nằm trong kiến trúc đó." Giọng nói của chủ nhân tầng thứ tư vang lên. Lý Quân đạp mạnh xuống đất, lao nhanh như điện về phía tòa kiến trúc kia. Tuy nhiên, ngay khi Lý Quân sắp xông vào bên trong tòa kiến trúc thì một luồng kiếm quang đột nhiên xuất hiện, chém mạnh về phía Lý Quân. Vẻ mặt Lý Quân lạnh lẽo, hắn quay người đánh ra một chưởng, trực tiếp đập tan luồng kiếm quang đó. Đồng thời, hắn nhìn rõ kẻ vừa ra tay chính là Dạ Bắc Quang – người lúc trước ngồi xếp bằng trên tảng đá. "Có thể phát hiện ra bí mật của cột sáng trước những người khác, Lý Quân, đây là lần đầu tiên ta nghe thấy cái tên này. “Biểu hiện của ngươi khiến ta rất bất ngờ, nhưng ta vẫn khuyên ngươi một câu: lập tức lui ra đi, dị bảo này không phải thứ ngươi có thể chạm vào đâu." Giọng nói của Dạ Bắc Quang vang lên thản nhiên, gương mặt lộ rõ vẻ tự tin ung dung, như thể mọi chuyện đều đã nằm trong tầm kiểm soát. Nghe đối phương nói vậy, Lý Quân không nhịn được mà bật cười. Tên Dạ Bắc Quang này tự cho mình là ai chứ? Đừng nói là hắn, ngay cả những cự đầu của Tiểu Ngọc Kinh đến đây, Lý Quân cũng sẵn sàng giết không tha. Ngay lập tức, Lý Quân bước tới một bước, tỏa ra luồng khí tức lạnh thấu xương. "Ta cũng khuyên ngươi một câu, lập tức rời khỏi đây, kẻo lại mất mạng vô ích." Dạ Bắc Quang thở dài một tiếng: "Nếu ngươi đã cố chấp muốn tìm cái chết, vậy ta đành thành toàn cho người thôi.” "Dưới tầm các cự đầu Tiểu Ngọc Kinh, người duy nhất từng có thể áp chế được ta chỉ có La Kiêu. Mà nay La Kiêu đã chết, lại xuất hiện thêm một Lý Vô Địch. Ngoại trừ Lý Vô Địch ra, bất cứ kẻ nào gặp ta cũng chỉ có con đường chết." “Sức mạnh này? Ngươi vậy mà có thể đỡ được kiếm quang của ta, thật không đơn giản. Tiếc là dù thực lực ngươi có mạnh đến đâu, gặp phải ta hôm nay cũng khó thoát cái chết.”