Chương 2178 Bầu không khí chìm vào yên tĩnh.

Mèo Yêu Thành Tinh
Nguồn: tamlinh247.biz
Khoảnh khắc này, cả đỉnh núi chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió rít lạnh. Cảnh tượng lão giả nhà họ Ngụy vừa bị giết chết vừa rồi thật sự quá đáng sợ. Mấy giây sau, mọi người mới hoàn hồn. Lúc này, cả đỉnh núi trở nên xôn xao. Lão giả nhà họ Ngụy chắc chắn là cường giả, vậy nhưng Lý Quân chỉ cần một chiêu đã chém chết ông ta, điều này đủ để chứng minh Dạ Bắc Quang chết trong tay Lý Quân. Có thể giết được Dạ Bắc Quang thì ít nhất thực lực cũng phải đạt tới nửa bước Trường Sinh. “Quá đáng sợ, tên Lý Quân này chui ở đâu ra vậy, sao chưa từng nghe thấy cái tên này bao giờ?” “Lý Quân? Lý Vô Địch? Một người giết chết La Kiêu chỉ xếp sau đầu sỏ, một người giết Dạ Bắc Quang chỉ sau La Kiêu. Mấy người họ Lý đều lợi hại như thế sao?” “Các ngươi nói xem họ có phải là một người không? Không thì sao lại tự nhiên xuất hiện hai cường giả trẻ tuổi như vậy?" Suy luận này đã khiến nhiều người sáng mắt. Nếu người trước mắt thực sự là Lý Vô Địch, thì tất cả đều trở nên hợp lý. Dù sao cường giả có thể giết La Kiêu thì có thể xưng là vô địch cảnh giới Thần Cảnh. Nhan Lập Nhân trầm mặc. Ban đầu ông ta nghĩ Nhậm Xích Phượng nói quá, nhưng giờ xem ra Nhậm Xích Phượng không hề nói dối, thực lực của Lý Quân quả thực mạnh đến mức khó tin. Thế nhưng ông ta cũng không định dừng tay. Ở đây có nhiều cường giả như vậy, chỉ cần đối phương không phải cảnh giới Trường Sinh thì vẫn có thể khiến hắn suy yếu. Ông ta không tin Lý Quân trẻ tuổi như vậy đã là cưởng giả cảnh giới Trường Sinh. Phía bên kia, Nhan Mộc Hòa đã trở nên sốt ruột. “Xích Phượng, Lý Quân này có thực sự khủng bố như ngươi nói không? Nếu lát nữa cha ta ra tay thì có nguy hiểm gì không?" Nghe vậy, Nhậm Xích Phượng nói với giọng không vui: “Ngươi có thời gian đoán già đoán non, chi bằng đi khuyên cha ngươi đi, nếu không lát nữa có muốn rút lui cũng không kịp. Lúc này, không một ai dám ra tay trước. Lý Quân lạnh lùng nói: “Các người không ra tay, vậy thì ta sẽ xuống núi.” Nói xong, hắn đi thẳng ra phía ngoài. Đang chuẩn bị bước xuống, tám bóng người đột nhiên lao lên tấn công Lý Quân. Một đấu một không phải đối thủ của Lý Quân, vậy nên họ đã tấn công theo nhóm. Tám cường giả Thần Cảnh tầng thứ cùng lúc ra tay, lực sát thương không thể xem thường. “Lý Quân, giao đồ ra đây, nếu không, hôm nay ngươi đừng mơ sống rời khỏi nơi này.” Tám cường giả cùng gầm lên. “Ta đã nói rồi, các người phải hỏi xem đạo trong tay ta có đồng ý hay không.” Giọng nói lạnh lẽo của Lý Quân vang lên, hắn không do dự chém một đao về phía trước. Đạo quang vô song bộc phát kéo theo lực lượng của đất trời, thế tấn công như nước sông cuồn cuộn. Uy lực nhát chém này thực sự quá khủng bố, tất cả mọi người đều không ngờ Lý Quân lại mạnh như vậy. Mấy kẻ xông lên không kịp phản ứng, vội vàng vung vũ khí để cố gắng đỡ đòn. Nhưng ngay sau đó, đao quang quét qua khiến vũ khí trên tay họ vỡ tan. Đao quang cắt ngang không chút vướng bận. Máu rơi như mưa, tám cường giả chết mất một nửa. Bốn người còn lại kinh hãi lùi về sau, bọn họ đã hoàn toàn hoảng sợ. Lý Quân sao có thể tha cho họ, một chiêu Đông Diệt chém ra, trời đất như ngưng đọng. vọng. Đao quang bao phủ bốn người còn lại, lúc này ánh mắt bọn họ đã tràn đầy tuyệt “Không.” Từng người phát ra những tiếng kêu thảm thiết. Khoảnh khắc tiếp theo, trời đất yên lặng. Chỉ có những xác chết nằm la liệt đã nói cho mọi người biết điều gì vừa xảy ra. Cảnh tượng rùng rợn, khiến tất cả những người có mặt đều rùng mình. Đó là tám cường giả Thần Cảnh tầng thứ mười, Lý Quân chỉ dùng hai chiêu đã giết sạch, hoàn toàn nghiền ép. Bầu không khí chìm vào yên tĩnh. Thanh đạo dài trong tay Lý Quân vẫn còn nhỏ máu, uy hiếp tất cả mọi người.