Chương 2182 Đó là một nam tử trẻ tuổi.

Mèo Yêu Thành Tinh
Nguồn: tamlinh247.biz
Lúc này, một trưởng lão của nhà họ La lên tiếng: “Gia chủ, thuộc hạ đã điều tra. Mỗi lần Lý Vô Địch xuất hiện, bên cạnh đều có một người đi cùng, chính là Ngụy Tinh Hà. Có lẽ tên Ngụy Tinh Hà sai người này nghe ngóng tin tức của nhà họ La cũng là vì Lý Vô Địch.” “Nhưng dù chúng ta có bắt được người này thì bọn họ cũng không dám đến nhà họ La để cứu người đâu.” Nghe thuộc hạ nói, La Hoàng Cực hừ lạnh: “Ta đương nhiên biết Lý Vô Địch không dám. Nhỡ đâu hắn đến thì sao! Nếu không đến thì hành hạ kẻ khác cũng là một thú vui. “À đúng rồi, cầm máu cho hắn, đừng để hắn chết quá nhanh, chết nhanh thì thật là chán. Đúng lúc ta bế quan hơi buồn chán, muốn vận động cho đã tay.” “Rõ.” Lão giả vội vàng gật đầu. Hứa Lương bên kia nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, ánh mắt chỉ còn sự tuyệt vọng. Một giờ sau. Hứa Lương lúc này sớm đã không còn ra hình người, hai cánh tay bị chặt đứt, hai bàn chân cũng bị chém rơi, gương mặt càng là máu thịt be bét. La Hoàng Cực cảm thấy có chút mất hứng, phân phó lão giả bên cạnh: "Ta là người nói lời giữ lời, đã nói hai giờ thì không thể giết gã sớm hơn. Cứ trói gã ở đây, hai giờ sau mới được lấy mạng." Nói xong, La Hoàng Cực liền rời khỏi sân, trở về đại điện của mình. Lão giả kia lắc đầu, tiến đến trước mặt Hứa Lương, trong mắt lộ ra vài phần thương hại: "Thế nào? Thủ đoạn của gia chủ nhà ta đủ 'tiêu hồn chứ? Ngươi nói xem đắc tội ai không đắc tội, cứ phải chọc vào nhà họ La chúng ta, lại còn đi thám thính tin tức cho Ngụy Tinh Hà và Lý Vô Địch. Có trách thì trách ngươi đã theo nhầm người." Đúng lúc này, mấy tên thanh niên đi tới. "Ngũ thúc, nghe nói bắt được một kẻ giám sát nhà họ La, chính là tên này phải không?" Một gã thanh niên dường như đã uống chút rượu, giọng nói mang theo vài phần say khuót. Lão giả gật đầu: "Vừa rồi gia chủ đã xử lý gã rồi, giờ chỉ còn thoi thóp nửa hơi thở. Gia chủ nói đợi đủ hai giờ mới được lấy mạng gã." "Ngũ thúc, hay là giao tên này cho chúng ta đi? Mấy huynh đệ chúng ta vừa uống rượu thấy hơi nhạt nhẽo, đang định chơi trò bịt mắt bắn cung xem ai bắn trúng đích. Mà bắn vật chết thì chán lắm, phải vật sống mới thú vị. "Cái này... Lão giả do dự một chút, cuối cùng gật đầu: "Được rồi, các ngươi chơi thì cố mà bắn thấp thôi, đừng có một tên bắn trúng đầu làm gã chết tươi, lúc đó gia chủ không vui là ta phải chịu phạt đấy." "Tốt quá, Ngũ thúc, ngài cứ yên tâm!” "Chúng ta biết Ngũ thúc là tốt nhất mà!" Mấy tên thanh niên lập tức lấy tới cung tên và vải đen. Vì là người tu luyện nên cảm quan nhạy bén, bọn chúng trực tiếp phong tỏa cảm quan của chính mình. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, một tên thanh niên bắt đầu giương cung chuẩn bị bắn. Những kẻ đứng sau đều cười lớn ha hả, ánh mắt lộ vẻ hưng phấn. Lão giả thì lắc đầu, nhìn lên bầu trời xa xăm chìm vào suy tư. Ông ta chẳng hề quan tâm đến sự sống chết của Hứa Lương. Lúc này ông ta đang nghĩ, La Kiêu đã chết, vị trí của La Kiêu trong tộc có rất nhiều người dòm ngó, làm sao để mình có thể thành công kế thừa, giành được sự ưu ái về tài nguyên của gia tộc. Ngay lúc đó, từ chân trời xa xôi bỗng truyền đến tiếng xé gió như sấm rền, rõ ràng tốc độ đã vượt qua rào cản âm thanh. Lão giả giật mình tỉnh khỏi cơn trầm tư, liền thấy một bóng người lao tới cực nhanh, thẳng hướng nhà họ La mà đến. Đó là một nam tử trẻ tuổi. Điều quan trọng là đối phương dù đã áp sát nhà họ La nhưng vẫn không có ý định giảm tốc độ, cứ thế trực tiếp đâm sầm vào trận pháp của nhà họ La. Lão giả trợn tròn mắt nhìn, trận pháp thủ hộ của nhà họ La vô cùng khủng khiếp, do đích thân gia chủ La Hoàng Cực bố trí, dù là cường giả Thần Cảnh tầng mười mạo hiểm xông vào cũng e là phải trọng thương. Thế nhưng ý nghĩ đó vừa mới hiện lên, bóng người kia đã lao thẳng vào trong trận pháp. Ngay sau đó, đại trận thủ hộ uy mãnh của nhà họ La lại bị xé rách một cách dễ dàng. "Làm sao có thể?" Lão giả chỉ về phía trước, lắp bắp nói: "Có... có người... xông vào nhà họ La!" “Cái gì? Sao có thể chứ?"