Chương 2188 Vô số luồng sát ý khóa chặt Lý Quân.

Mèo Yêu Thành Tinh
Nguồn: tamlinh247.biz
Lý Quân và Ngụy Tinh Hà đưa Hứa Lương về tận nhà họ Hứa. Lúc này, gia chủ vẫn chưa biết hai người Lý Quân đã làm những việc gì, ông ta nhiệt tình giữ hai người ở lại. Hai người họ để lại chút linh thạch rồi kiên quyết rời đi. Hiện tại, kẻ thù của Lý Quân quá nhiều, nếu để chúng biết bọn họ có liên quan đến nhà họ Hứa thì nhà họ Hứa cũng sẽ không được yên. Rời khỏi nhà họ Hứa, Ngụy Tinh Hà muốn nói lại thôi. Lý Quân thấy thái độ của Ngụy Tinh Hà, hắn ngạc nhiên hỏi: “Ngụy Tinh Hà, ông có tâm sự gì à?” Nghĩ một lát, Ngụy Tinh Hà vẫn quyết định nói. “Thật ra nơi này cách nhà họ Ngụy không xa, ta muốn về thăm một lát.” Nghe vậy, Lý Quân nhíu mày. “Ông đã đoạn tuyệt với nhà họ Ngụy, bây giờ trở về đó, bọn họ sao có thể đối xử tốt với ông được. Ngụy Tinh Hà cười khổ: “Ta đương nhiên biết, nhưng dù sao thì nhà họ Ngụy cũng đã nuôi ta lớn khôn, ta cũng muốn chấm dứt rõ ràng với họ. Nghe vậy, Lý Quân gật đầu: “Được, vậy ta đi cùng ông.” Ngụy Tinh Hà cũng chỉ chờ câu nói này của Lý Quân, nếu một mình ông ta về thì bọn họ chắc chắn sẽ lột da ông ta. Có Lý Quân thì ít nhất tính mạng của ông ta sẽ được đảm bảo. Nửa ngày sau. Hai người bước vào thành Bình Phong. Sau khi vào thành không lâu, Lý Quân cảm thấy có một ánh mắt đang âm thầm theo dõi hai người. Lý Quân đi đến cạnh một người đàn ông đội nón lá bên đường, đưa tay bóp chặt vai người đàn ông đó. Người đàn ông giật mình, muốn vùng vẫy nhưng phát hiện bản thân không thể sử dụng tới sức mạnh, lúc này người nọ mới ý thức được thực lực của người trước mặt. “Ngươi là ai? Tại sao theo dõi chúng ta?” Lý Quân chất vấn. “Ta là người nhà họ Ngụy, tên phản bội Ngụy Tinh Hà xuất hiện, ta đương nhiên phải theo dõi.” Lúc này Ngụy Tinh Hà bước tới, nói với Lý Quân: “Thả ông ấy ra đi, ông ấy là đường chủ của nhà họ Ngụy, trước đây từng có quan hệ tốt với ta. Nghe Ngụy Tinh Hà nói vậy, Lý Quân mới buông tay. Người đàn ông kia nghe lời Ngụy Tinh Hà, trên mặt đầy vẻ phức tạp. “Ngụy Tinh Hà, sao ngươi lại về đây? Ngươi nên biết, một khi đã về thì muốn đi cũng không dễ như vậy.” Dứt lời, xung quanh đường phố xuất hiện vô số luồng khí tức mạnh mẽ. Một người đàn ông trung niên lạnh lùng bước ra nhìn thẳng về phía Ngụy Tinh Hà. “Ngụy Tinh Hà, không ngờ ngươi còn dám quay về, lá gan cũng lớn thật. Bây giờ ngoan ngoãn đi cùng ta về gặp gia chủ, đừng ép ta phải ra tay. chú. Người đàn ông trung niên lên tiếng. Ngụy Tinh Hà gật đầu: “Được, ta về cùng ngươi, lần này ta về chính là để gặp gia Nói xong, hai người Ngụy Tinh Hà bị một đám người vây quanh đưa về nhà họ Ngụy. Nhà họ Ngụy tuy không phải là gia tộc đỉnh cấp ở Tiểu Ngọc Kinh, nhưng thế lực cũng không hề nhỏ. Khi hai người Lý Quân được đưa đến đại sảnh, bên trong đã ngồi đầy người. Một lão giả tóc bạc phơ đầy uy nghiêm ngồi trên ghế chủ vị, không cần đoán cũng biết đây chắc chắn là gia chủ nhà họ Ngụy, Ngụy Ngọc Hiền. Lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên người Lý Quân. Chưa kịp để Ngụy Ngọc Hiền lên tiếng, một người đàn ông trung niên đã bước ra lớn tiếng nói: “Ngụy Tinh Hà, còn không quỳ xuống?” Nghe vậy, Ngụy Tinh Hà gần như không do dự mà quỳ xuống. Nhà họ Ngụy có ơn nuôi dạy ông ta, ông ta bằng lòng quỳ . Lý Quân khoanh tay đứng quan sát. Chỉ cần Ngụy Tinh Hà tự nguyện thì hắn sẽ không can thiệp. Nhưng ngay sau đó, ngươi đàn ông trung niên lại đưa mắt nhìn hắn nói: “Ngươi cũng quỳ xuống.” “Ta chỉ đi cùng Ngụy Tinh Hà đến đây, dựa vào đầu bắt ta quỳ.” “Bảo ngươi quỳ thì ngươi quỳ, ngươi lắm lời cái gì?” “Ta đếm tới ba, ngươi không quỳ thì đánh gãy chân người.” Người đàn ông trung niên lên tiếng: “Ba, hai... Ông ta mới đếm tới hai thì một bóng người đã tới trước mặt. Là Lý Quân. Tốc độ của Lý Quân rất nhanh, gần như dịch chuyển tức thời xuất hiện ngay trước mặt người đàn ông trung niên. Không để đối phương phản ứng, Lý Quân bóp chặt yết hầu ông ta. "Rac." Cổ họng của người đàn ông trung niên bị bẻ gãy, thi thể bị ném xuống đất. Im lặng! Lặng như tờ! Tất cả mọi người trong sảnh nhà họ Ngụy đều trợn tròn mắt. Không ai ngờ mọi chuyện lại xảy ra như vậy. Người thanh niên đi cùng Ngụy Tinh Hà lại dám giết người ngay trước mặt nhiều cường giả của nhà họ Ngụy như vậy? Gia chủ Ngụy Ngọc Hiền đứng phắt dậy, ông ta nhìn chằm chằm Lý Quân. “Tiểu tử, ngươi thật to gan, dám giết người của nhà họ Ngụy ta.” “Hắn bảo ta quỳ, lại dám uy hiếp ta, chết là đáng tội. Ông mà còn nói nhảm nữa, ta giết luôn.” Giọng nói của Lý Quân lạnh như băng. Nghe Lý Quân nói vậy, cả đại sảnh xôn xao. Vô số luồng sát ý khóa chặt Lý Quân. Chỉ cần Ngụy Ngọc Hiền ra lệnh, bọn họ sẽ xé xác gã thanh niên này. Sắc mặt Ngụy Tinh Hà thay đổi, ông ta biết rõ sự khủng bố của Lý Quân. Lần này về nhà họ Ngụy là để kết thúc ân oán chứ không muốn nhà họ Ngụy bị Lý Quân diệt. Ngụy Tinh Hà lớn tiếng nói: “Gia chủ đừng giận, vị này là Lý Vô Địch đã giết chết La Kiêu ở thành Hàn Vân.” Nguỵ Tinh Hà biết những chiến tích khác của Lý Quân chưa kịp lan xa nhưng chỉ riêng việc giết La Kiêu cũng đủ nhà họ Ngụy khiếp sợ. Quả nhiên, đám người nhà họ Ngụy còn đang nhốn nháo giờ lại như bị dội một gáo nước lạnh, đứng chôn chân tại chỗ. Người thanh niên này chính là Lý Vô Địch? Người nhà họ Ngụy bị giết, bọn họ không tỏ thái độ thì quá là hèn nhát, nhưng nếu đắc tội với cường giả như Lý Vô Địch thì nhà họ Ngụy gánh không nổi.