Chương 2192 “Lý Quân?"

Mèo Yêu Thành Tinh
Nguồn: tamlinh247.biz
Tiêu Lân nói. Đệ tử nhà họ La lập tức kể lại những chuyện đã xảy ra. “Chuông Thần?” Sắc mặt Trương Nhược Hư không ngừng thay đổi. Ông ta nhìn về phía Tiêu Lâm: “Lẽ nào là Chuông Thần đó? Chẳng trách Lý Quân lại hung ác như vậy, nhưng hắn có Chuông Thần trong tay, sợ là cả hai chúng ta cũng không phải đối thủ của hắn.” Trương Nhược Hư nhíu mày. Tiêu Lân gật đầu: “Đúng vậy, Chuông Thần đó đâu phải là thứ mà kiến hôi như chúng ta có thể lay chuyển được. Nhưng sát khí của Lý Quân lớn như vậy, hai nhà chúng ta đều có thù với hắn, chúng ta có muốn buông tha thì hắn cũng sẽ không chịu.” “Vậy thì làm thế nào?” Trương Nhược Hư hỏi. “Lý Quân đã có Chuông Thần, vì sao hắn không quét sạch khi tới Tiểu Ngọc Kinh? Nghe Tiêu Lân nói vậy, mắt Trương Nhược Hư sáng lên. “Ông muốn nói, Chuông Thần đó có hạn chế khi sử dụng?” “Đúng vậy. Loại thần vật này, nếu hắn có thể sử dụng vô hạn, thì Thượng giới cũng bị hắn giết lên đó. Cách giải thích duy nhất là hắn chỉ có thể sử dụng một phần năng lượng của Chuông Thần, số lần sử dụng có hạn. Đây cũng là lý do ta đến tìm huynh. “Lý Quân dựa vào uy lực của Chuông Thần. Chỉ cần chúng ta phái vô số cao thủ đuổi giết hắn, ép hắn dùng hết số lần Chuông Thần, khi đó đối phó với hắn không phải chuyện đáng ngại. Nghe lời Tiêu Lân, trong mắt Trương Nhược Hư lóe lên sự phấn khích. “Vậy thì ta bớt lo rồi. Lý Quân không đáng ngại, sau khi giết hắn Chuông Thần sẽ do hai nhà chúng ta cùng hưởng, thế nào?” Giết chết đám kiến hồi này xong, Lý Quân chuẩn bị bắt đầu tu luyện. Nói thật, hiện tại ngoại trừ những cự đầu của Tiểu Ngọc Kinh ra, đã không còn ai xứng cho Lý Quân để vào mắt nữa. Ngay cả các cự đầu của Tiểu Ngọc Kinh, nếu Lý Quân không sử dụng Chuông Thần thì hiện tại cũng có tự tin rất lớn có thể đánh chết. Chỉ là chưa đợi Lý Quân bắt đầu tu luyện, hắn đã cảm nhận được có mấy luồng khí tức đang âm thầm quan sát tiểu viện của mình. "Đám ruồi nhặng phiền phức này thật là cùng đường tuyệt lối mà." Lý Quân hừ lạnh một tiếng. Mà lúc này, tại một góc khuất kín đáo bên ngoài viện của Lý Quân, có mấy bóng người đang lặng lẽ quan sát. "Chúng ta đến muộn một bước, cũng không biết tên Lý Vô Địch kia đã chết hay chưa?" "Lần này số lượng cường giả tới đối phó Lý Vô Địch không hề ít, chỉ tính riêng những người chúng ta biết gom lại e là đã có đến năm sáu mươi người." "Lý Vô Địch cho dù không chết, e là cũng đã trọng thương." Ngay khi mấy người đang bàn tán xôn xao, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên từ phía sau họ. "Sợ là phải để các người thất vọng rồi, ta vẫn còn sống sờ sờ đây" Nghe thấy giọng nói đó, sắc mặt mấy người kia đều đại kinh thất sắc, quay đầu lại thì thấy một thanh niên đang nhìn bọn họ với nụ cười đầy ẩn ý. “Lý Quân?" Sau khi nhận ra Lý Quân, mấy người không chút do dự quay người muốn bỏ chạy. Chỉ là vừa mới chạy ra được hai bước, đã có ba bóng người bị đao quang chém ngang lưng đứt đoạn. "Đừng... đừng giết ta, chúng ta chỉ là phụng mệnh gia chủ tiến đến thám thính, chỉ là kẻ chạy vặt thôi ạ.