"Thiếu Tôn oai quá!"
"Từ giờ trở đi, Thiếu Tôn chính là thần của tôi!"
"Vinh dự lớn nhất đời tôi, Chu Lão Cửu, là được làm trâu làm ngựa cho Thiếu Tôn!"
"..."
Hầu Bằng và đám cao thủ bang Rắn Độc thấy đám người chiến khu Giang Nam khi nãy còn vênh váo, giờ thì lủi thủi cuốn xéo, lòng ngưỡng mộ với Trần Phàm dâng trào không dứt.
Vốn dĩ bọn họ được cử tới để bảo vệ người nhà Trần Phàm, tiện thể kiêm luôn việc vặt, ai nấy đều hơi khó chịu. Nhưng vừa tận mắt chứng kiến thực lực khi nãy của anh, họ mới hiểu vì sao ngay cả ông Vũ cũng cam tâm làm trâu làm ngựa cho anh. Được làm việc cho anh ở đây đúng là vinh dự của họ! Người khác có muốn hầu hạ anh còn chưa chắc đã có cơ hội.
Lúc này, trong mắt họ, anh không còn là người, mà là thần!
"Đừng làm ầm lên, chỉ là đuổi mấy thằng phế vật thôi. Mau lo việc của các cậu đi. Lão Hầu, sau này gặp chuyện như thế, báo thẳng cho tôi." Trần Phàm nói.
"Rõ." Hầu Bằng gật đầu.
"Nhiệm vụ của các cậu là bảo vệ người nhà tôi khi tôi vắng mặt. Nếu đối phương nhắm vào tôi, thì không dính dáng đến các cậu." Trần Phàm nhấn mạnh.
"Thiếu Tôn yên tâm, tôi nhớ rồi." Hầu Bằng khép nép đáp.
Trần Phàm quay người vào nhà, thấy bố mẹ và em gái đang ngồi túm tụm ở phòng khách, ai nấy mặt mày căng thẳng.
"Ổn rồi, con đã đuổi bọn họ đi." Trần Phàm nói.
"Thật à? Thế thì tốt quá." Trần Hòa Bình thở phào.
"Vẫn là thằng Phàm nhà mình có bản lĩnh. Bọn họ cầm súng cả đấy, vừa rồi làm mẹ sợ muốn chết." Phạm Ái Cầm vẫn còn tái mặt.
Trần Di tò mò hỏi: "Anh, bọn họ là ai vậy? Tìm anh có chuyện gì?"
"Người của chiến khu Giang Nam. Muốn anh đi cứ
u cấp trên của họ. Đã nhờ vả mà còn ra vẻ bề trên, nên anh phải dạy cho họ một bài học." Trần Phàm nói.
"Cái gì!? Muốn anh đi cứu cấp trên của chiến khu Giang Nam? Anh từ chối rồi ư?" Trần Di sững sờ như hóa đá.
Với người thường thì đây là cơ hội thăng tiến như diều gặp gió, vậy mà Trần Phàm chẳng thèm để tâm, thậm chí còn từ chối!
Sau khi nghe đầu đuôi, Trần Hòa Bình và Phạm Ái Cầm cũng thấy việc này anh làm có phần không ổn.
"Đừng lo. Con tự biết chừng mực. Đừng nói là một phó tổng chỉ huy của chiến khu Giang Nam, cho dù là tổng chỉ huy của tổng chiến khu Long Quốc thì đã sao? Đã đến cầu con thì phải xem thái độ của họ và còn tùy tâm trạng con nữa." Trần Phàm nhàn nhạt nói.