Chương 74  Họ chưa bao giờ

Khuyến Danh
Nguồn: metruyenhot.me
Thấy Phó tổng chỉ huy chiến khu Giang Nam lừng danh Long Thiên Chính đích thân tới, cả nhà Trần Phàm đều thót tim. Họ chưa bao giờ dám nghĩ có ngày nhân vật tầm cỡ như vậy lại xuất hiện ngay tại nhà mình. Sự xuất hiện của Vương Thành Nghĩa và ông Vũ đã đủ khiến Trần Hòa Bình cùng vợ con khó tin, nào ngờ ngay cả Long Thiên Chính cũng phải nhờ Trần Phàm chữa trị. Lố hơn nữa, Trần Phàm lại còn không muốn giúp Long Thiên Chính. Trần Hòa Bình không dám xen vào, ông biết năng lực của con trai đã vượt quá tưởng tượng, bèn đưa vợ và con gái lên lầu trước. "Tôi thừa nhận hôm đó là lỗi của tôi, tôi không nên coi thường cậu… khụ khụ… Chỉ cần cậu cứu tôi lần này, cậu bảo tôi làm gì tôi cũng đồng ý." Long Thiên Chính ho ra máu không ngừng. Đối mặt với cái chết, trừ những kẻ thật sự chẳng còn luyến sống, không ai có thể bình thản. Long Thiên Chính dĩ nhiên cũng không. Ông ấy chưa đến năm mươi tuổi đã làm Phó tổng chỉ huy chiến khu Giang Nam, tương lai rất có cơ hội ngồi ghế số một của chiến khu Giang Nam. Vinh quang biết chừng nào! Đó chính là thứ ông ấy mơ ước bấy lâu, làm sao cưỡng nổi. Nhưng giờ thương thế trên người đã quá nặng, còn kéo dài thì tương lai coi như chấm hết. "Xem ra Phó tổng chỉ huy Long bệnh không nhẹ đâu. Miệng thì nói chuyện gì cũng đồng ý, nhưng thứ tôi bảo ông mang tới là một gốc dược thảo hơn trăm năm tuổi, hình như ông chẳng mang theo nhỉ?" Trần Phàm hỏi. "Thứ đó hữu duyên mới gặp, đâu phải nói muốn là có? Chỉ cần cậu chữa khỏi cho Phó tổng chỉ huy Long, chuyện ông ấy hứa chắc chắn sẽ không lật lọng, vội gì?" Hứa Bân bực bội nói. Trần Phàm bật cười: "Hê hê, ông không vội, ông vĩ đại, ông vô tư… Có phải định nói ông có thể chẳng đòi hỏi gì mà vẫn chữa khỏi cho ông ta? Vậy mời ông làm đi, đừng chỉ nói mồm, động tay đi nào, 'Thần y Hứa'!" Nếu người khác gọi như vậy thì là nịnh bợ, Hứa Bân sẽ cực kỳ đắc ý. Nhưng giọng điệu của Trần Phàm lại đầy mỉa mai. "Cậu! Cậu… cậu đừng quá đáng! Nếu cậu chữa không xong cho Phó tổng chỉ huy Long, chiến khu Giang Nam sẽ không tha cho cậu!" Hứa Bân tức đến run bắn, nói năng cũng lắp bắp. Hắn muốn lấy chiến khu Giang Nam ra dọa, ép Trần Phàm phải chữa cho Long Thiên Chính. Tiếc là kiểu dọa dẫm này chẳng ăn thua gì với Trần Phàm. "Không phải tôi không chữa, mà là bất lực thôi. Đến hội trưởng Hứa còn chữa không nổi, tôi làm sao chữa được? Mời các vị tìm người giỏi khác." Trần Phàm nói. Giây phút này Hứa Bân tức đến muốn giết người; lời Trần Phàm khiến hắn chỉ muốn độn thổ. Hắn hận mình vì sao không chữa nổi cho Long Thiên Chính, để Trần Phàm sỉ nhục như vậy, khiến hắn uất ức đến mức còn đau hơn chết! "Hội trưởng Hứa, hay là anh có việc thì về trước đi, để tôi nói chuyện với Thần y Trần." Hồ Thanh Đào cau mày lên tiếng. Giờ Hứa Bân ở đây chỉ thêm vướng, không giúp được gì mà lại không chịu hạ mình, chỉ tổ đổ thêm dầu vào lửa. Câu ấy càng khiến Hứa Bân khó xử-rõ là bị người ta chê vướng víu! "Được, được, được… Bây giờ là chê tôi chữa không nổi cho Phó tổng chỉ huy Long phải không? Bao năm nay tôi chữa khỏi cho không ít chiến sĩ. Trường hợp của Phó tổng chỉ huy có phần đặc biệt, đúng lúc cậu ta biết trị thôi, hiểu chứ? Không có nghĩa cậu ta giỏi hơn tôi!" Trần Phàm không nể nang: "Y thuật chưa tới thì học thêm đi, cứng miệng vô ích."