Thanh kiếm sắt thì rất bình thường, giống như một vũ khí thông thường, không có linh khí cũng không có chút khí thế nào, lưỡi kiếm không còn sắc bén, lại không có chạm khắc gì đặc biệt. Nhìn qua nó thì chắc chắn chẳng ai muốn lấy về.
Tiểu Hắc đưa cho hắn hai món binh khí này, trong lòng hắn rất bối rối, nhưng hắn cũng không dám bỏ, hắn đã nhìn thấy linh tính đặc biệt của Tiểu Hắc, chắc chắn những món binh khí này vẫn còn hữu dụng.
Dương Ân không để ý đến đôi mắt đang trợn trắng của Tiểu Hắc, nắm lấy thanh kiếm sắt bình thường vung lên vài lần rồi nói: “Thanh kiếm sắt này hình như không có sức mạnh gì ngoại trừ nặng hơn mấy thanh kiếm khác một chút, nhưng nó là do Tiểu Hắc mày đưa cho tao, nên tao tin là sau này cũng sẽ có lúc cần dùng đến nó. Tao sẽ đeo nó sau lưng, sau này khi nào luyện kiếm thì lại lôi nó ra".