“Công chúa A Ngọc, đừng giục ông Bát, có khi nào ông ấy tính sai chưa?”, người đàn ông Man di trung niên nhìn cô gái mà khẽ cười.
“Ông ấy đã từng tính sai đấy thôi, còn nói phu quân tương lai của ta không phải là dũng sĩ mạnh nhất của tộc!”, cô gái được gọi là A Ngọc đó nhỏ giọng đáp.
Ông Bát đó híp mắt hờ hững nói: “Cũng gần như thế, mấy năm nay ta cứ tưởng công chúa điện hạ đã chết yểu nhưng trước đó bên tộc đàn có sự bất thường, rõ ràng hiển thị trong đám hậu bối của tộc ta là có người đã thức tỉnh huyết mạch nguyên thủy, đó là cơ thể của tổ huyết. Ta quan sát đám trẻ con trong tộc nhưng dù là mạch máu của những đứa trẻ vừa mới ra đời cũng chưa từng phát hiện ra huyết thống được hiển thị trong tộc đàn. Mãi cho đến khi cháu đến cầu hôn nhân thì ta mới nhớ ra trong tộc mình còn có một vị Đại công chúa mười sáu tuổi bị thất lạc, cũng có nghĩa là tỷ tỷ sinh đôi của cháu vẫn còn sống, nên mới mượn máu của cháu, rồi lấy “bàn tính xương voi” bấm tính, hoàn toàn có thể chắc chắn Đại công chúa bị thất lạc đang ở hướng của hoàng triều Đại Hạ”.