Vạn Lam Hinh thân mặc giáp trụ, mình cưỡi báo hoa, anh khí ngời ngời, thu hút ánh mắt của phần lớn đám đàn ông kia, không ít người còn nuốt nước bọt, dường như hận không thể ăn tươi nuốt sống cô ta ngay vậy.
Còn về Tiểu Man bên cạnh thì lại giống như một con vịt xấu xí vậy, chẳng hề có ai để ý đến sự tồn tại của cô ta, bọn họ đều không hề phát hiện ra đôi mắt của cô ta trong sáng động lòng người, dưới lớp ngoài đen đúa đó ẩn chứa một khuôn mặt xinh đẹp làm say đắm lòng người.
Nghiêm Minh Tranh cũng đã tới, hắn ta mang quân Xích Hầu đến cổ vũ cho Dương Ân, hét lớn: “Dương Ân huynh đệ, ta ở đây ủng hộ ngươi, đánh cho bọn chúng đến bò lê bò lết, ta đã sai người vác theo mười mấy vò rượu ngon đến, chuẩn bị để tối nay mừng công ngươi đấy”.