“Ngươi muốn nói sao thì tùy, dù sao ta không có cái nhàn hạ thoải mái đó”.
Nếu nói Dương Ân chưa chính thức được bổ nhiệm làm kỵ đô úy gì đó, có lẽ hắn rất muốn quang minh chính đại lên đài khiêu chiến để tranh chức vụ trong quân đội, song, hiện giờ đã có nghị định bổ nhiệm chính thức. Địa vị của hắn không kém bất kỳ thiếu tướng nào, mặc dù có chỗ không bằng thiếu tướng, nhưng hắn đã rất thỏa mãn rồi, việc khẩn cấp trước mắt là hắn phải tìm một loại huyền tinh khí khác trước.
Dương Ân vẫn chưa đi được bao xa, liền phát hiện Tào Kiến Đạt ở đối diện đang đi về phía mình, đối phương gọi í ới từ xa đến: “Dương Ân khoan vội bước, mời đến lều của ta một chuyến!”