“Ừ, ta đã cho ngươi cơ hội nhưng ngươi lại không biết quý trọng”, Dương Ân lắc đầu nói.
Rùa vân bạc thật sự sợ lắm rồi, cũng mặc kệ vết thương mà điên cuồng cầu xin: “Ông nội đẹp trai nhất ơi, xin ông tha cho cháu đi ạ, cháu da dày thịt ít, không hợp để ăn đâu. Khi nào cháu khỏe lại, cháu sẽ bắt nhiều đồ ăn ngon, linh yêu ngon cho ông được không ạ…”
Dương Ân nhặt kiếm lên, ném thịt tươi vào trong nồi.