Khi nó bắt đầu nhận mệnh thì phát hiện nước trong vạc chẳng hề sôi, chỉ có khí nóng từ ban nãy tỏa ra, mà nước canh này đang thấm nhuần vào vết thương của nó, khiến nó cảm thấy cực kỳ thoải mái.
“Không lẽ… đây là nước trị thương?”, rùa vân bạc không ngu ngốc, nó nghĩ ngay ra đây là hiệu quả của nước trong vạc, bèn thôi thúc yêu công của mình, bắt đầu hấp thụ canh thuốc.
Nếu để người khác nghe thấy Dương Ân nói như vậy với một cao thủ cảnh giới Thiên Ngư thì chắc người ta cười cho rụng răng mất. Hắn chỉ là một Vương giả nho nhỏ, thế mà dám nói vậy trước mặt cường giả siêu cấp cảnh giới Thiên Ngư, đúng là muốn chết mà.