“Ta biết điều này khiến đệ khó xử, nhưng hoàng thất không đơn giản như đệ nghĩ đâu. Cho dù bây giờ đệ có lực chiến đấu có thể đánh với Vương giả đỉnh cấp, nhưng nếu đối đầu với họ thì cũng không có phần thắng. Hoặc là đệ có thể lui một bước, nếu hoàng thất sẵn sàng bỏ qua chuyện cũ thì để nó qua đi”, Vạn Lam Hinh nắm bàn tay của Dương Ân khẩn cầu.
Dương Ân khẽ thở dài nói: “Cha mẹ ta đang đợi ta. Ta không muốn đợi thêm một khắc nào nữa”, ngừng một lát hắn lại nói: “Nhưng tỷ nói cũng đúng. Bây giờ ta vẫn chưa đủ sức đối kháng với chúng, chỉ cần chúng có thể đưa ra điều kiện mà ta hài lòng thì ta có thể thỏa hiệp cũng được. Ba tháng, trong vòng ba tháng mà chúng không cho ta câu trả lời đủ thành ý thì ta sẽ đích thân vào cung đòi lại”.
Lúc này, bên ngoài có người tới báo, nguyên soái mời Dương Ân tới lều bàn chuyện.