Khuôn mặt lạnh như băng tuyết ngàn năm của Mộng Băng Tuyết giờ đây cũng đã được tiếp thêm mấy phần sinh khí tựa như bị cảnh đẹp nơi đây lây cho, cô ta mềm nhũn rúc vào lồng ngực rộng rãi ấm áp của người đang ngồi sau lưng, cảm thấy vô cùng thỏa mãn hạnh phúc.
Dương Ân nhìn mọi thứ ở đây, cảm thấy tất cả lo lắng trong lòng đều biến mất, những xiềng xích trên vai hắn tựa như đều đã được tháo xuống, thần đình cảm thấy vô cùng thanh thản, lòng dạ thoải mái, linh hồn bên trong thần đình cùng với lực tinh thần được đan điền trung tâm xoa dịu, lưu chuyển toàn thân, hai luồng năng lượng hòa vào nhau, thần đình càng mở rộng, năng lượng từ đan điền càng mạnh mẽ sôi trào, cả linh hồn và thân thể đều vô cùng vui sướng, như muốn hòa làm một với thiên địa núi non.
Hoàng Phủ Chiến Hùng nhìn nhóm Dương Ân phi nước đại rời đi cũng không mở miệng ngăn cản, trên mặt của ông ta lộ ra vẻ tươi cười, thầm nói: "Bất kể là ai đến thảo nguyên thì cũng sẽ yêu thích nơi này cả thôi".