Dương Ân ôm Mộng Băng Tuyết, nhìn lên ánh trăng tròn, không có tạp niệm, chỉ có cảm giác nhớ nhà sâu sắc.
“Cho dù ánh trăng trên thảo nguyên này có đẹp đến đâu, thì ta vẫn thích trăng sáng trong sân nhà ta hơn”, Dương Ân nhớ nhà, hắn rất muốn trở về vương thành.
Mộng Băng Tuyết đến với hắn như một giấc mơ, không cho hắn có cơ hội chuẩn bị, khiến cho hắn thương xót, khiến cho hắn quan tâm, cho dù cô ta có sức chiến đấu phi thường, nhưng nếu như hắn không có ở đó, e rằng cô ta sẽ mãi mãi chỉ là một cái xác biết đi.