Nghĩ đến đây, Dương Ân lại càng thêm hưng phấn, hắn đã không còn phải chịu áp lực nữa, hắn tin tưởng rằng sau bậc thang thứ bốn mươi, chỉ cần hắn có thể tiếp tục gánh vác sức nặng của thang trời giáng xuống, tiềm lực của hắn sẽ được nâng cao lên một bậc, sau khi xuống, nói không chừng hắn còn có thể phát triển tiềm lực chiến thể vô biên, ngày sau không cần dùng đến huyền khí cũng có thể đánh giết cường địch, càng suy nghĩ càng cảm thấy tuyệt vời.
Hắn lại đứng lên, vừa định leo tiếp lên thang trời, hắn liền quay đầu lại nói với Mộng Băng Tuyết bên dưới: "Băng Tuyết đừng lo lắng, ta sẽ không sao đâu, cô cứ ở đây chờ ta trở về. Ba vị tiền bối, xin các vị thứ lỗi".
Bòooo!