"Chết tiệt, Tiểu Ân bị hắn lôi kéo linh hồn rồi!", Tiểu Hắc vô cùng phẫn nộ mà quát lên. Nó gào to về phía bóng dáng vĩ đại kia: "Xi Vưu, ngươi mau thả hắn ra, nếu không, đợi đến khi sức mạnh của ta được giải trừ phong ấn hoàn toàn, ta chắc chắn sẽ không tha cho ngươi!"
"Cho dù chủ nhân của ngươi đích thân tới, ta còn không sợ nữa là huống chi chỉ một con chó tiên hèn mọn như ngươi!". Bóng người to lớn đó tỏa ra ánh hào quang chói mắt rồi khẽ nói.
Nó để tâm đến Dương Ân như thế không chỉ đơn giản là vì Dương Ân là ân nhân cứu mạng của nó, mà là mọi thứ của nó đều có quan hệ mật thiết với Dương Ân. Nếu như hắn xảy ra chuyện, nó cũng sẽ không sung sướng gì.