“Giết Dương Ân, giết Dương Ân!”, một thanh âm tựa như tiếng ma quỷ tới từ địa ngục vang lên, một luồng sức mạnh đen tối đáng sợ đang bao trùm tứ phía, rất nhiều hoa cỏ cây cối đều chịu sự quấy nhiễu này, như thể chúng đã mất đi sinh khí, lần lượt đều bị héo úa.
Đây là một người có thân hình cao lớn, luộm thuộm, trên thân thể trần truồng đang bị khóa chặt bởi tám miếng sắt màu đen, mỗi sải chân bước đi đều vọt cả trăm trượng, tốc độ nhanh đến kinh ngạc.
Một vị cao thủ xuất hiện không giải thích được, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Dương Ân, hai mắt hiện hắc quang, trong chớp mắt nhìn chằm chằm về Dương Ân, miệng gầm lên: “Giết Dương Ân!”