Thính lực của Dương Ân cực kỳ tốt nên hắn đều nghe rõ ràng tiếng hò hét của các cô. Nếu là trước đây thì hắn đã tỏ ra rất đắc ý rồi, nhưng bây giờ hắn lại không hề cảm thấy vui vẻ tí nào.
“Sau này không thể dây dưa mờ ám với Vạn Lam Hinh nữa”, Dương Ân thầm quyết tâm nói.
Dương Ân nhìn theo hướng Tiểu Hắc chỉ, nơi đó là một con hẻm nhỏ náo nhiệt, có vài sạp bày bán vài món đồ tạp nham, đó là con phố đồ cổ.