Đường Kiều Diễm và Tống Hữu Minh chưa từng rơi vào tình cảnh như vậy bao giờ nên đều sợ hãi hoảng hốt kêu lên, dắt ngựa của mình chạy sang một bên.
Kết quả họ đều bị người và ngựa của mình ngăn lại, không chỉ giẫm đạp lên người của mình mà bản thân còn ngã nhào xuống đất.
Tống Hữu Minh chẳng tốt hơn Đường Kiều Diễm là bao, gã hét lên: “Cha ta là Tống tướng, cha ta là Tống tướng, các ngươi mau tránh ra”.