Chương 7618 Viêm Hình thấy vậy thì hoảng!

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
"Ngươi đánh ta? Viêm Quật, má nó ngươi dám đánh ta ư?" "Từ nhỏ tới lớn, ngươi chưa từng đánh ta!" "Ta muốn cái gì, ngươi cho cái đó! Ta muốn làm gì, ngươi đều ủng hộ ta!" "Thế mà hôm nay ngươi dám đánh ta?" Viêm Hình nổi điên. Thế nên quên mất thân phận của mình! Hắn ta đỏ mắt chửi Viêm Quật! Viêm Quật mắt cũng đỏ ngầu: "Đệt! Thằng ngu này!" "Ta đánh đệ thì sao? Đệ có biết, nếu tất cả những gì đệ nói là thật, thì tên nhóc đó khủng bố cỡ nào không hả?" "Đù mé! Đồ ngu!" Viêm Quật giơ tay chộp một cái! Viêm Hình bay tới! Rơi vào tay Viêm Quật! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp... tát hơn một trăm cái liên tiếp, đến khi mặt Viêm Hình sưng vù như đầu heo, Viêm Quật vẫn chưa có ý định dừng tay! "Ca... đừng đánh nữa, đệ sai rồi, đệ biết lỗi rồi..." Viêm Hình ôm mặt cầu xin, ánh mắt cũng dần tỉnh táo hơn! Viêm Quật tức giận nói: "Nói mau!" Lần này, Viêm Hình không dám giấu nữa, vội vàng kể lại đầu đuôi sự việc! Nghe Viêm Hình kể xong. Sắc mặt Viêm Quật càng ngày càng xấu! Ngay cả giọng nói cũng trầm hẳn xuống: "Ý đệ là, lúc ở Hỗn Độn Thần Điện, không phải tên nhóc đó đắc tội đệ, mà là đệ tự đi gây sự với hắn?" "Ca... hắn dám cản đệ..." Viêm Hình yếu ớt biện giải. Bốp! Viêm Quật vung một bạt tai! Cái tát làm Viêm Hình quay như chong chóng hơn chục vòng tại chỗ, rồi mới quỳ bụp xuống! "Quả nhiên là thế! Viêm Hình ơi là Viêm Hình! Ông đây biết ngay mà, cmn ngươi đúng là cái đồ chuyên gây họa!" "Ta một lòng tu võ! Không bao giờ đi gây sự, còn ngươi thì sao? Ba ngày hai bữa gây chuyện!" Viêm Quật chỉ tiếc rèn sắt không thành thép! "Nếu không vì cha mẹ mất sớm! Việc gì ta phải chiều ngươi như vậy?" "Đáng tiếc! Bao năm qua, ta chiều hư ngươi mất rồi!" "Nếu những gì ngươi nói là thật, một mình tên nhóc đó giết được năm trong bảy chị em nhà họ Từ! Còn phá được Thất Tinh Sát Trận, vậy kẻ đó..." Nói tới đây, Viêm Quật nghiến răng, siết chặt nắm đấm. Sau đó. Lại bất lực thả lỏng! "Chắc chắn không phải hạng mà ta có thể động vào!" "Hắn còn mượn một chiêu của lão mù mà vẫn không chết! Vậy gần như có thể khẳng định, thực lực hiện tại của hắn đè bẹp ta!" Nói tới đây, Viêm Quật tuyệt vọng rít qua kẽ răng: "Con mẹ nó, đây là quái vật gì vậy? Mới chưa tới một tháng!" "Tên nhóc đó, từ chỗ bị ngươi đạp một cước thành phế nhân, bây giờ đã có thể hành ta lên bờ xuống ruộng?" Dù rất khó tin! Nhưng Viêm Quật biết, đây chính là sự thật! Trên đời này, có loại yêu nghiệt này! Có loại thiên tài này! "Viêm Hình, ngươi chết chắc rồi!" Viêm Quật nghiêm túc nhìn em trai! Viêm Hình thấy vậy thì hoảng! "Ca ca? Vậy phải làm sao bây giờ? Đệ không muốn chết đâu!" Viêm Hình run dữ dội, hoang mang lo sợ, quỳ bò đến bên chân Viêm Quật, rồi ôm đùi hắn ta: "Ca! Cứu đệ, ca nhất định phải cứu đệ!" "Nếu không, sao ca ăn nói với cha mẹ đã khuất được!" "..." Viêm Quật cạn lời. Ánh mắt tràn đầy thất vọng! Hắn ta biết, đứa em nay, phế thật rồi!