Chương 7635 Bạch Hồ đầy vẻ nghi hoặc.

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Đây là lần đầu tiên Đoàn Thiên Đức khen hắn! "Tiểu tử, lại tặng cậu thêm một món quà nữa!" Lời nói vừa dứt! Mặt đất chấn động dữ dội, nứt ra một khe lớn! Một tòa bảo tháp cổ kính từ sâu dưới lòng đất lao vọt lên, chính là Tháp Càn Khôn Trấn Ngục! "Đây là… Tiểu Tháp!" Diệp Bắc Minh kích động. "Bản thể của bổn tháp! Sao lại ở đây? Không phải bị Tuyệt Sát và Kim Ô Hoàng liên thủ đánh nổ rồi sao?" Thần hồn tháp Càn Khôn Trấn Ngục bay ra, cũng vô cùng kích động. Giọng Đoàn Thiên Đức bình thản: "Ta đã quay về quá khứ một chuyến, thu gom những mảnh vỡ của tòa tháp này." "Tòa tháp này đối với cậu hẳn là có ích! Cho nên ta dùng Hỏa Chủng Sáng Thế giúp cậu rèn lại!" "Đa tạ đại sư bá!" Diệp Bắc Minh thật sự cảm kích! Đồng thời hét lên một tiếng: "Tiểu Tháp, còn chờ gì nữa? Thần hồn quy vị!" "Được ngay!" Thần hồn tháp Càn Khôn Trấn Ngục lao thẳng ra, nhập vào thân tháp! Trong nháy mắt. Cảm giác huyết mạch tương liên truyền tới, Diệp Bắc Minh cũng lập tức tâm ý tương thông với Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, cảm nhận được thần hồn Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã hoàn toàn ổn định, dung hợp với thân tháp thành một thể! Hắn động một suy nghĩ! Tiến vào không gian bên trong tháp! Mọi thứ đều y như trước! Rời khỏi không gian bên trong tháp, hắn phát hiện hư ảnh của Đoàn Thiên Đức đang dần trở nên trong suốt! "Đại sư bá, tôi còn một việc muốn hỏi!" "Cậu muốn quay lại quá khứ, thay đổi một số chuyện đúng không?" "Đúng! Nhược Giai, cô ấy…" Đoàn Thiên Đức nói: "Tiểu tử! Tất cả mọi thứ trong cõi U Minh đều đã có định số!" "Nếu cậu thay đổi lịch sử, toàn bộ nhân quả sẽ đều đổ lên người cậu! Ta chính là vì thay đổi lịch sử quá nhiều, nhân quả gánh trên người cũng quá nặng!" "Ta vẫn luôn đang trốn…" "Trốn?" Diệp Bắc Minh không hiểu. Đoàn Thiên Đức không giải thích thêm: "Tiểu tử! Đừng quên chuyện của ta!" Hư ảnh hoàn toàn tan biến! Diệp Bắc Minh cực kỳ hưng phấn, trong lòng càng kích động! Thứ nhất, Luân Hồi Thiên Công đã tu luyện viên mãn! Thứ hai, cảnh giới của hắn đã đạt tới cảnh giới Sáng Thế đỉnh phong! Thứ ba, bản thể Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã trở về! Tam hỉ lâm môn! Ngược lại, Bạch Hồ vẫn đứng im lặng bên cạnh, tâm trạng có chút ủ rũ: "Diệp công tử, chúc mừng công tử." Diệp Bắc Minh biết vì sao Bạch Hồ buồn bã: "Bạch Hồ, đại sư bá tôi vốn là người như thế." "Tính ông ấy cao ngạo, ngay cả sư đệ của chính mình ông ấy còn chẳng coi ra gì!" "Vừa rồi cô cũng thấy đấy, ông ấy cũng đâu coi trọng tôi! Cho nên, ông ấy không phải cố ý nhắm vào cô, cũng không phải coi thường riêng mình cô, mà là… công bằng coi thường tất cả mọi người!" "Ơ… Diệp công tử…" Bạch Hồ đầy vẻ nghi hoặc. Diệp Bắc Minh cười nói: "Ông ấy có báo mộng nhờ cô bảo vệ nơi này!" "Thế đã đủ chứng minh ông ấy thừa nhận cô rồi!"