Chương 7713 Diệp Bắc Minh hành động!

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
'Tuyệt đối không có khả năng đó!' Bạch Lãng lắc đầu quả quyết! 'Ha ha! Chắc tên này biết mình chết chắc, nên trước khi chết cố làm bộ cho oai thôi!' Nghĩ tới đây, Bạch Lãng cũng cất bước, đáp xuống cạnh Diệp Bắc Minh: "Nhóc con, đi thôi!" "Đi!" Hai người cùng sải bước, nhảy vào thông đạo đen kịt! Lục Thiêu khẽ quát một tiếng: "Người đâu, tập trung hình ảnh vào hai người này cho ta!" "Rõ!" Một vị đệ tử của Thánh Dương Thánh Địa không dám chậm trễ, các tu võ giả khác tại hiện trường lập tức hướng mắt lên màn hình thủy tinh khổng lồ ở trung tâm quảng trường! Trong hình là một khu rừng nguyên thủy cổ xưa! Mỗi cây cao đến hàng vạn mét! Một luồng khí tức nguyên sơ, bao trùm trong không khí. Bỗng nhiên, không gian nứt ra một khe hở, hai bóng người từ trong đó rơi ra, chính là Diệp Bắc Minh và Bạch Lãng! Khoảnh khắc hai người tiếp đất, Bạch Lãng nhếch môi nở nụ cười tự tin: "Tên kia! Đây là rừng vũ trụ thượng cổ! Bây giờ chúng ta hãy xem xem, rốt cuộc ai giết ai?" Diệp Bắc Minh ngây người đứng yên tại chỗ! Chưa động thủ ngay! Mà ngẩng đầu, liếc mắt nhìn xung quanh! Xung quanh toàn là rừng rậm nguyên thủy, một luồng khí tức hồng hoang cổ xưa ập vào mặt! Sâu trong rừng vũ trụ thượng cổ, liên tục truyền ra tiếng gầm của các loại hung thú! Bên ngoài, mọi người trên quảng trường Thánh Dương Thánh Địa chăm chú nhìn lên màn hình lớn: "Ha ha ha! Tên nhóc này sợ choáng váng rồi à? Lúc ở ngoài này thì ngông cuồng thế, sao giờ không nói được câu nào vậy?" "Ha ha ha ha! Cười chết mất! Lúc nãy hắn còn bảo muốn giết Bạch Lãng cơ!" "Ta thấy, Mã Thiên Kiều chính là một tên phế vật!" Mọi người thấy Diệp Bắc Minh không nhúc nhích, còn cho rằng anh sợ choáng váng rồi! Khóe môi Bạch Lãng giật giật: "Phế vật chính là phế vật! Ta vẫn vẻ ngông cuồng của ngươi lúc ở Thánh Dương Thánh Địa hơn!" "Bây giờ, ngươi đi chết đi, điểm tích lũy của ngươi, sẽ thuộc về ta!" Vừa dứt lời! Bạch Lãng hành động, hắn bay đi như tia chớp, lao thẳng đến trước mặt Diệp Bắc Minh, vừa tiếp đất, hắn giơ tay đấm thẳng về phía đầu Diệp Bắc Minh! Ngay lúc Bạch Lãng cho rằng, một quyền là đủ đánh chết Diệp Bắc Minh! Diệp Bắc Minh hành động! Anh ngẩng đầu lên, nhìn Bạch Lãng như nhìn một người chết! Đồng tử Bạch Lãng khẽ co lại, trong lòng dâng lên một cỗ dự cảm không lành! Giây tiếp theo. Bạch Lãng còn chưa nhìn rõ Diệp Bắc Minh ra tay như nào, đối phương đã tung ra một quyền, va thẳng với nắm đấm của Bạch Lãng! Khoảnh khắc hai quyền tiếp xúc, 'rắc' một tiếng giòn tan vang lên! Bạch Lãng hét thảm một tiếng, cả cánh tay bị xé toạc ngay tại chỗ! Cả người bay ra xa như miếng giẻ rách, rồi đập mạnh xuống đất, kéo ra một đường dài hơn một nghìn mét, lúc người bay đi còn đụng nát mấy chục cây cổ thụ cao vạn mét, mới dừng lại! "Này..."