Chương 7748 Sao ngay cả người cũng đã chết rồi?"

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Diệp Bắc Minh có chút kinh ngạc. Đến cả chuyện này mà sư phụ cũng tính toán được sao? Hắn không do dự thêm, hít sâu một hơi rồi nhảy thẳng vào huyết trì! Nửa ngày sau, cả một hồ máu đã bị hắn hấp thu sạch sẽ. Diệp Bắc Minh cũng liền một mạch bước vào cảnh giới Chủ Thần cấp sáu! "Sư phụ, đa tạ người!" Hắn chắp tay, cung kính bái một cái về phía bia đá. Tiếp tục tiến lên, vừa đi được không xa, trong bóng tối phía trước đã lóe lên vô số ánh sáng chói mắt của bảo vật, chắc chắn có bảo vật quan trọng! Hắn liếc qua bản đồ động phủ, quả nhiên đó chính là phòng cất giấu bảo vật. Trong lòng Diệp Bắc Minh vui mừng, lẽ nào sư phụ còn để lại bảo vật cho hắn nữa? Hắn nhanh chóng bước vào phòng cất giấu bảo vật, bên trong, đan dược chất thành núi, đủ loại binh khí cảnh giới Chủ Thần, áo giáp, khiên chắn, lại còn vô số công pháp của cường giả đỉnh phong, tất cả đều được tùy ý bày trên các bệ thờ! Trên đỉnh bệ thờ cao nhất, có một người đàn ông trung niên khí chất nho nhã đang ngồi khoanh chân. Hắn ta nhắm nghiền mắt, đã hoàn toàn không còn khí tức của sự sống, chỉ còn lại một bộ thi thể. Quỷ dị ở chỗ, bên cạnh thi thể lại đặt một cỗ quan tài, bên trong trống không. "Sư phụ?" Diệp Bắc Minh bỗng dâng lên một loại trực giác, người này chính là vị sư phụ mà hắn chưa từng gặp mặt - Bất Tử Thiên Quân. "Sư phụ, chẳng phải người là Bất Tử Thiên Quân sao? Sao ngay cả người cũng đã chết rồi?" Trong lòng Diệp Bắc Minh có chút phức tạp. Một cường giả chưa từng gặp mặt, lại truyền cho hắn Bất Tử Thiên Công mà bản thân vô cùng kiêu ngạo, vậy mà đến lúc hắn được gặp người, đối mặt lại chỉ là một cỗ thi thể lạnh lẽo? "Sư phụ, người còn có di nguyện gì chưa hoàn thành không?" Diệp Bắc Minh không động vào bất kỳ bảo vật nào, đi thẳng tới trước thi thể Bất Tử Thiên Quân, nghiêm chỉnh quỳ xuống. Chờ một lúc lâu, thi thể kia vẫn không hề có phản ứng. Diệp Bắc Minh khẽ thở dài: "Nếu sư phụ đã không có chỉ thị gì, đồ nhi đành để người nhập thổ an nghỉ trước vậy." Hắn ôm thi thể Bất Tử Thiên Quân đặt vào trong quan tài, rồi ở chính giữa phòng cất giữ bảo vật, hắn đào một cái hố sâu, hạ quan tài xuống. Ngay khoảnh khắc hắn lấp đất lại, một giọng nói sang sảng bỗng vang vọng khắp không gian: "Ha ha ha… Không hổ là đồ nhi tốt của Bất Tử Thiên Quân ta!" "Tiểu tử, nếu lúc mới bước vào phòng cất giấu bảo vật, ngươi không để ý tới thi thể ta, mà lao đi động vào những bảo vật kia…" "Thì giờ phút này, cả động phủ này, thậm chí toàn bộ không gian này, đều đã hoàn toàn bị hủy diệt sạch sẽ!" "Còn ngươi, chắc chắn sẽ thần hồn bị hủy diệt mà chết!" "Rít!" Diệp Bắc Minh không kìm được mà hít ngược một hơi khí lạnh. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng kinh hãi kêu lên: "Tên Bất Tử Thiên Quân này đúng là âm hiểm! Không ngờ còn bày ra chiêu này! Tiểu tử, may cho cậu là đã an táng thi thể hắn trước!" "Nếu không thì vừa rồi hồn phách cậu đã tan thành mây khói, hoàn toàn hóa thành tro bụi rồi!" Diệp Bắc Minh truyền âm: "Chắc là ông ấy sợ những kẻ lòng dạ bất chính, vì đạt được lợi ích mà dập đầu trước bia đá!" "Chỉ khi thật sự tiến vào phòng cất giấu bảo vật, nếu vẫn có thể an táng thi thể Bất Tử Thiên Quân như sư phụ!" "Thì mới tính là đệ tử được Bất Tử Thiên Quân thực sự thừa nhận!" Vừa nói xong mấy câu đó. Diệp Bắc Minh lập tức hiểu ra! "Khoan đã! Sư phụ chẳng phải đã chết rồi sao?"